Khí cơ của hắn đã thu liễm đến cực điểm, tiếng tim đập, tiếng hít thở hay tiếng bước chân đều nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy. So với một con người, lúc này hắn giống một khúc gỗ mục hơn, đến mức tất cả mọi người đều ngó lơ hắn. Ngay cả Ngô Tân Thái cũng không hề cảm ứng được gì, hắn cứ thế ung dung bước ra khỏi quân trận.
‘Không ngờ 【đạo mệnh tặc】 lại có kỳ hiệu bực này.’
Môn tiên pháp này lấy chữ "tặc" làm tên, hiển nhiên là có nguyên do của nó. Lúc này, thứ Vương Bình đang thi triển chính là bí thuật thu liễm tính mạng nguyên khí.
Ở trạng thái này, gần như chỉ có thể dùng mắt thường mới nhìn thấy được hắn.




