Chừng năm phút sau.
Vương Du vừa kết thúc cuộc gọi với đại ca tiện nghi của cô, câu đầu tiên cô ấy thốt ra đã khiến Từ Thanh Nhã không nhịn nổi nữa, ngửa đầu cười phá lên.
Chỉ nghe Vương Du cảm thán: “Ôi trời, anh cả của cô gắt thật đấy. Vừa nãy có lúc tôi bị anh ấy chửi cho tới mức tưởng như thấy cả bà cố đang đứng vẫy tay gọi mình rồi.”
Nói xong, Vương Du hít sâu một hơi, như thể lúc này mới hồi hồn lại sau màn công kích dồn dập như súng máy, rồi nói: “Hàn Tuệ bảo anh cả của cô mà mắng người thì cái miệng cứ như tẩm độc ấy, ban đầu tôi còn không tin, giờ thì tin thật rồi. Cứ để anh ấy chửi thêm lúc nữa, bà cố tôi không chỉ vẫy tay đâu, chắc phải tự tay lôi tôi đi luôn mất.”




