Cửa phòng khách mở ra.
Trương Hữu đeo khẩu trang bước vào.
“Hôm nay anh đến nhanh thế!?”
Trương Nghệ vẫn mặc bộ đồ ngủ lụa, hai tay đặt chéo trước ngực, nghiêng đầu cười hỏi: “Không phải anh đoán được em sẽ gọi điện, nên cứ đứng chờ sẵn quanh nhà em đấy chứ!?”




