Sáng sớm tinh mơ.
Từ Thanh Nhã đã bị người đại diện lôi ra khỏi giường.
“Tối qua đã bảo cô vừa vừa thôi rồi, cô cứ nhất quyết đòi đi dạo phố, làm như cả đời chưa được đi mua sắm bao giờ ấy. Phụ nữ có thích mua sắm đến mấy thì cũng đợi kiếm đủ tiền, nghỉ hưu rồi tha hồ mà dạo. Còn trẻ thế này, hễ đi mua sắm là y như chó ngửi thấy chỗ có nhà xí, kéo thế nào cũng phải lao tới cho bằng được.”
Từ Thanh Nhã còn ngái ngủ, vừa nghe người đại diện lải nhải, vừa đưa tay cầm điện thoại lên xem... Cô không nhịn được nói: “Mới sáu rưỡi thôi mà, cho em ngủ thêm chút nữa đi.”




