“Bố cháu viết nhạc nhanh thật đấy!”
Tiểu Tử San trầm trồ: “Còn nhanh hơn cả cháu viết văn nữa.”
Nhận lấy tờ lời bài hát do Trương tiên sinh đưa qua, Từ Luân đang đọc thì bất giác ngẩng đầu nhìn cô con gái của hắn, chợt thấy con bé này thú vị thật.
“Có khi con gái ai cũng đáng yêu với thú vị như thế.”




