"Mau đi ngủ đi."
Trương Hữu cười một trận rồi đưa tay xoa đầu Tiểu Tử San, dặn dò: "Đừng có suốt ngày trêu mẹ nữa. Nhỡ chọc mẹ giận thật, lúc bố đi nước ngoài rồi thì con khó sống đấy."
"Thế thì bố đừng đi nữa."
Tiểu Tử San tỉnh bơ đáp: "Ở nhà thích biết mấy, có con gái cưng này, có cô học trò nhỏ của bố này, lại còn có cả Khương Tử Ý với Khương Tử Sơ nữa, vui ơi là vui! Anh Hữu à, làm người là phải biết bằng lòng với hiện tại. Hồi trước bố xấu tính như thế, con còn lén cầu nguyện cơ đấy."




