Thấy Hứa Vệ Hoa đang lau mồ hôi, Tiểu Tử San tháo tai nghe, chạy tót từ phòng cách âm ra ngoài. Cô bé móc từ trong túi áo phao ra một xấp khăn giấy gấp gọn, rút một tờ. Dưới ánh mắt khó hiểu của Trương Hữu, con nhóc này lại ân cần lau mồ hôi trán cho Hứa Vệ Hoa.
Cái sự khéo léo đối nhân xử thế này... đúng là khiến người ta không chê vào đâu được.
"Anh vất vả rồi ạ."
Tiểu Tử San vừa lau mồ hôi cho Hứa Vệ Hoa đang luống cuống tay chân, vừa cười nói: "Bố em bảo anh tên là Hứa Vệ Hoa, vậy em gọi anh là anh Hứa nhé. Anh Hứa ơi, anh thấy em hát thế nào?!"




