Tiếng đàn của Trương Hữu bắt đầu vang lên.
Khương Y Nhân chuyển tư thế bế cậu con trai út từ bế ngang sang bế vác, tiện tay kéo lớp tã quấn quanh người thằng bé xuống một chút. Cô làm vậy như muốn cho con trai nhìn rõ hơn, đồng thời cũng để thằng bé được thấm nhuần âm nhạc sâu sắc hơn.
Tiếng piano dần lan tỏa khắp căn phòng.
Thực ra, đoạn này nếu dùng violin và nhạc cụ dây thì sẽ hợp hơn, nhưng tối nay Trương Hữu cũng chỉ đánh thử. Muốn thu âm đàng hoàng thì ngày mai vẫn phải đến công ty. Mắt Khương Y Nhân sáng rực lên, bản nhạc này của chồng cô quá đỉnh!




