Chương 8: Bạn thuở nhỏ giờ nơi đâu

[Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú

Bắc Cực Một Hữu Ngư

7.390 chữ

29-05-2026

"Trần Phàm."

Đúng lúc Trần Phàm đang chìm đắm trong dòng hồi ức, một giọng nói trong trẻo chợt vang lên bên tai hắn.

Hắn ngoảnh đầu lại nhìn. Một cô gái mặc đồng phục đang đứng cách đó không xa, trước ngực ôm một cuốn sách. Trần Phàm liếc sơ qua, trông có vẻ là tiểu thuyết, nhưng không nhìn rõ tựa đề.

Cô gái mang nét đẹp rất trong trẻo, tóc buộc đuôi ngựa, vầng trán cao thanh tú. Hàng lông mày tự nhiên có độ cong vừa phải, đôi môi nhỏ nhắn phớt hồng. Theo tiêu chuẩn của mười mấy năm sau, cô gái này chính là kiểu Bạch Nguyệt Quang.

Vóc dáng cô nàng không béo cũng chẳng gầy, cực kỳ cân đối và khỏe khoắn. Ẩn dưới bộ đồng phục tinh tươm là những đường cong mềm mại, thanh tú.

Nhìn cô gái trước mắt, Trần Phàm chợt thấy quen quen.

Hắn sững người mất một lúc, ký ức trong đầu bắt đầu tua lại với tốc độ chóng mặt.

Đến khi khớp được khuôn mặt ấy với một bóng hình trong ký ức, hắn mới sực nhớ ra.

Lâm Hi – một cái tên nghe thôi đã thấy trong trẻo.

Bạn học hồi lớp 10, lớp 11. Hồi lớp 11 có một dạo, thành tích của cả hai bám sát nút nhau. Chỗ ngồi trong lớp lại xếp theo thứ hạng, cứ thế xê dịch lên xuống, cuối cùng hai người lại thành bạn cùng bàn. Ngồi chung được tầm nửa học kỳ, đến lúc thi cuối kỳ hắn bị tụt mất mấy hạng nên mới phải tách ra.

Trần Phàm có ấn tượng rất sâu sắc về Lâm Hi. Chủ yếu là vì cô nàng xinh đẹp, con trai ai mà chẳng thích, Trần Phàm đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Hồi còn ngồi cùng bàn, hắn cứ rảnh rỗi là lại mượn bút, mượn tẩy, hoặc quay sang hỏi cô làm xong bài tập chưa. Thực ra toàn là kiếm cớ bắt chuyện cả. Lâm Hi cũng chẳng thấy phiền, hỏi gì đáp nấy, thỉnh thoảng còn chia đồ ăn vặt cho hắn. Lâu dần, quan hệ của hai người trong lớp cũng coi như là khá tốt.

Chỉ là lên lớp 12 chia lại lớp, hai người không được xếp chung nữa, thậm chí còn chẳng học cùng một dãy nhà. Thế nên dần dà cũng ít qua lại, đến lúc lên đại học thì Trần Phàm làm mất luôn cách liên lạc với cô.

Không ngờ sau khi Trọng Sinh lại gặp được cô sớm thế này.

"Lâm Hi." Hắn khẽ cất tiếng chào.

Lâm Hi vốn đã bước lên hai bậc cầu thang, nghe tiếng hắn gọi liền khựng lại. Cô nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt cười cong cong: "Ô kìa, vẫn còn nhớ tên tớ cơ à?"

Trần Phàm biết cô nàng đang đùa, dù sao thì mới học kỳ trước hai người vẫn còn là bạn cùng lớp.

Nhưng sự thật là Trần Phàm đúng là vừa mới nhớ ra tên cô.

"Dù gì cũng từng là bạn cùng bàn, sao mà quên cho được." Trần Phàm khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười.

Lâm Hi bước đến, ngồi xuống trước mặt Trần Phàm: "Cậu đang làm gì ở đây thế?"

Trần Phàm ngẩng đầu, nheo mắt nhìn ánh mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, chậm rãi đáp: "Tắm nắng." Nói xong, hắn lại nhìn Lâm Hi: "Còn cậu?"

Lâm Hi lắc lắc cuốn sách trong tay: "Đọc sách một lát~"

"Tiểu thuyết đúng không?" Hắn nhướng mày: "Không sợ ảnh hưởng thành tích à?"

"Không sao, tớ chỉ đọc một lát lúc nghỉ giải lao thôi, chẳng ảnh hưởng mấy đâu." Lâm Hi vừa nói vừa đưa tay phải lên che nắng. Bàn tay ấy rất trắng, trắng đến mức hơi chói mắt, những ngón tay thon dài tạo thành một khoảng bóng râm nhỏ xíu trước trán.

Cô nheo mắt nhìn quanh: "Ây da, chỗ này nắng quá, tớ qua chỗ râm mát đằng kia đây. Cậu có muốn qua cùng không?"

Trần Phàm nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, rồi lại thu ánh mắt về.“Không, tôi định về lớp rồi.”

“Thôi được rồi~” Lâm Khê đứng dậy, phủi phủi bụi bám sau lưng bộ đồng phục, “Vậy tôi đi trước đây.”

“Ừm, tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Thấy Lâm Khê đi xa, Trần Phàm cũng chuẩn bị về lớp. Kiếp trước tuy hắn có thiện cảm với Lâm Khê, nhưng giờ đây đối mặt với cô, Trần Phàm lại không còn suy nghĩ gì khác.

Nhiệm vụ hàng đầu của hắn bây giờ là viết tiểu thuyết kiếm tiền, tích lũy giá trị tài sản, mọi thứ khác đều tạm thời gác lại.

Hơn nữa, hắn cũng biết Lâm Khê không có ý gì khác với mình, chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường thôi.

Chuông tan học tiết cuối buổi chiều vừa vang lên.

Các bạn học đã sớm thu dọn đồ đạc, lũ lượt kéo nhau ra khỏi lớp.

Hôm nay là thứ Sáu, Trần Phàm cũng phải về nhà rồi.

Ngôi làng nơi gia đình hắn ở tên là Vương Gia thôn, cách huyện thành khoảng hơn hai mươi cây số, nếu đi xe buýt thì mất chừng bốn mươi mấy phút là đến.

Dựa vào tuyến đường trong trí nhớ, Trần Phàm đi bộ nửa tiếng, cuối cùng cũng đến được bến xe buýt của huyện.

Bến xe buýt không lớn, ước chừng chỉ khoảng hai ba trăm mét vuông, nhưng lại đậu đầy những chuyến xe đi các thị trấn hoặc làng xã.

Hiện tại nơi đây trông khá nhộn nhịp, nhưng chưa đầy mười năm nữa, nó sẽ trở nên hoang tàn.

Chủ yếu là do người dân trong làng ngày càng ít đi, đều đổ xô ra thành phố làm việc, vì vậy các tuyến xe buýt chạy giữa làng và huyện thành cũng dần thưa thớt, lâu dần nơi đây cũng bị bỏ hoang.

Kiếp trước Trần Phàm từng đến đây một lần, nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn này, trong lòng hắn nhất thời cũng có chút cảm khái.

Hoàn hồn lại, Trần Phàm bắt đầu tìm chuyến xe từ huyện thành đi Khổng Hương.

Khổng Hương là một xã lớn nằm cạnh Vương Gia thôn, xe buýt từ Khổng Hương về huyện thành sẽ đi qua Vương Gia thôn, vì vậy Trần Phàm phải đi chuyến xe này.

Rất nhanh, Trần Phàm đã tìm thấy chuyến xe mình cần.

Ngồi lên xe một lát, nhân viên bán vé trên xe bắt đầu thu tiền từng người một.

Trần Phàm móc từ trong túi ra 10 tệ tiền còn lại duy nhất, đưa cho nhân viên bán vé, sau đó cô ấy thối lại 4 tệ.

Mua vé xong, xe bắt đầu khởi động, chầm chậm lăn bánh về phía Khổng Hương, còn Trần Phàm cũng từ từ nhắm mắt lại trong tiếng xe xóc nảy.

Không biết đã qua bao lâu, Trần Phàm đột nhiên mở bừng mắt, phát hiện xe đang dừng lại, cửa xe mở toang, có một hành khách đang bước lên.

Trong lòng hắn giật mình, không lẽ mình ngồi quá trạm rồi sao.

Xe buýt ở nông thôn không có trạm cố định, đến chỗ nào muốn xuống thì phải nói tài xế dừng lại mới được, vì vậy hắn lo lắng không biết mình có ngồi quá trạm không.

Nghĩ đến đây, hắn vội vàng nhìn quanh, phát hiện xe đang ở trong thị trấn, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Tuy không ngồi quá trạm, nhưng cũng không còn xa Vương Gia thôn nữa, chỉ khoảng ba bốn cây số thôi. Trần Phàm lập tức lấy lại tinh thần, chờ đợi xe khởi động lại.

Khi xe buýt khởi động lại, Trần Phàm cũng ngày càng gần nhà hơn.

Mười phút sau, xe dừng lại bên đường, Trần Phàm bước xuống xe.

Xuống xe, Trần Phàm tiếp tục đi dọc theo một con đường nhỏ vuông góc với đường lớn. Ở ngã ba, một thiếu phụ khoảng hai mươi mấy tuổi, dáng người đầy đặn, đang ngồi nhặt rau trước cửa nhà, thấy Trần Phàm thì cất tiếng: “Tiểu Phàm, nghỉ học rồi à?”

“Vâng, chị Tuệ.” Trần Phàm đáp lại.

Thiếu phụ cùng làng này tên là Tôn Tuệ. Mười mấy năm sau, Trần Phàm thỉnh thoảng về làng vẫn gặp cô ấy, cũng chào hỏi vài câu, chỉ là lúc đó cô ấy đã cắt tóc ngắn, thân hình phát phì, khuôn mặt cũng chảy xệ, hai bên má thịt xệ xuống, trông hệt như một bà thím trung niên.Chẳng bù cho bây giờ, cô mới ngoài hai mươi, đúng là cái tuổi mặn mà và quyến rũ nhất.

Thật ra không chỉ con người, làng quê cũng thế. Ngôi làng lúc này cũng giống hệt Tôn Tuệ ở tuổi đôi mươi, đang ở độ thanh xuân rực rỡ nhất.

Chỉ mười mấy năm nữa thôi, nơi này sẽ trở nên vắng vẻ điu hiu, phải đến tận dịp Tết mới nhộn nhịp lên đôi chút, vương lại chút hơi ấm của con người.

Giây phút này, hắn chợt nhớ tới một câu nói từng đọc trên mạng. Hồi mới đọc thì chẳng thấy có gì đặc biệt, nhưng sau này mỗi lần về làng, hắn đều bất giác nhớ lại —

Một thành phố trỗi dậy vạn làng không, đầu làng cuối ngõ chẳng người trông. Bạn thuở ấu thơ nay nơi đâu, đều ở thành phố trả nợ nhà.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!