Hiệu trưởng Trịnh nói xong, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Trần Phàm, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Trần Phàm không vội lên tiếng. Hắn im lặng vài giây rồi từ tốn đáp: "Thầy ạ, những điều thầy nói em đều hiểu. Dù sao em cũng còn trẻ, bước chân vào thương trường chưa lâu, không có tài nguyên như người khác, làm điện thoại chắc chắn sẽ gặp vô vàn khó khăn. Đặc biệt là mảng chuỗi cung ứng, nếu không có một người thật sự thạo nghề, có quan hệ rộng đứng ra dẫn dắt thì căn bản là không thể nào xoay xở nổi."
Hiệu trưởng Trịnh nghe xong không đáp lại ngay. Ánh mắt ông dừng trên mặt Trần Phàm một lúc, lát sau mới chậm rãi mở lời: "Đã biết làm điện thoại khó như vậy, cũng hiểu rõ mảng chuỗi cung ứng thiếu người thạo việc thì không làm ăn gì được, tại sao cậu vẫn quyết định như thế?"




