Dọc đường đi, nhìn phế tích Cửu Tiêu Thần Đình hoang vắng chết chóc, tiêu điều không chút sinh cơ, tam ma cũng lần lượt trầm mặc, chẳng ai nói gì.
Triệu Dục khẽ thở dài, giọng điệu đầy phức tạp: “Không ngờ chỉ trong một thoáng hoảng hốt, mọi thứ đã thành ra thế này... Năm đó chúng ta đại náo thiên cung, tuy cũng phá nát không ít điện vũ, đả thương vô số thần tướng, nhưng chung quy nơi này vẫn còn vài phần sinh khí. Còn bây giờ...”
“Chà chà, năm đó lão Tôn ta đại náo một phen, cũng chưa từng gây ra động tĩnh lớn đến vậy.” Tôn Tiếu Thiên gãi gãi đầu, trong giọng nói hiếm hoi lộ ra mấy phần thổn thức, “Nay tận mắt nhìn thấy, lại còn có chút không đành lòng. Cái nơi rách nát này tuy đáng ghét thật, nhưng bị biến thành bộ dạng quỷ quái thế này thì cũng thảm quá rồi.”Lý Tiểu Ất bỗng cười quái dị: “Ha ha ha! Con khỉ nhà ngươi từ bao giờ cũng học đòi thương xuân tiếc thu rồi? Ủa—các ngươi mau nhìn xem, ủa, ông bố hờ của ta sao lại chạy lên cây cột kia thế?”
Ở nơi xa, trên đỉnh Phong Thần Chi Trụ, rõ ràng chính là Thác Tháp thiên vương Lý Tấn, lúc này đã biến trở lại thành tượng đá.




