Chương 382:

[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

Trú Ti

11.287 chữ

14-09-2026

Hạng sáu: 【Phúc】 Cận Băng Vân

Cảnh giới: Đại tông sư

Giới thiệu: Truyền nhân đời trước của Từ Hàng tĩnh trai.

Một nữ nhân sống giữa vòng xoáy.

Một nữ nhân thân bất do kỷ.

Đánh giá: Thanh nhã thoát tục, ngoài cương trong nhu, dám yêu dám hận, chí tình chí tính. Vì tình có thể hy sinh tất cả, thậm chí không tiếc hủy diệt chính mình.

(Tin đồn: Kể từ khi thoát ly Từ Hàng tĩnh trai, ngộ tính đại tăng, tu vi tiến triển cực nhanh, nhưng sát ý cũng tăng vọt, thề phải quét sạch mọi dơ bẩn trên thế gian!)

【Phúc】【Ngôn Tĩnh Am: ...】

【Đại】【Phạn Thanh Huệ: ...】

【Phúc】【Tần Mộng Dao: ...】

【Phúc】【Cận Băng Vân: Giết càng nhiều hòa thượng, tâm niệm của ta càng thông suốt!】

【Đại】【Sư Phi Huyên: Nói hay lắm! Quá thích hợp với Phổ Độ thánh trai của ta!】

【Đại】【Chúc Ngọc Nghiên: Cảnh này quen thuộc ghê nhỉ~! Phải không, Phạn Thanh Huệ?】

【Đại】【Oản Oản: Quả thực là Sư Phi Huyên thứ hai mà! Thân hình còn đẹp hơn Sư Phi Huyên không ít đâu.】

【Đại】【Sư Phi Huyên: Câm miệng!】

【Đại】【Oản Oản: Hắc hắc, tỷ tỷ không nói nữa là được chứ gì!】

【Đại】【Bạch Thanh Nhi: Tần Mộng Dao phải cẩn thận đấy nhé, sư tỷ của ngươi chạy rồi, lần này e là sắp tới lượt ngươi. Đã chuẩn bị sẵn sàng cho cảnh một điểm môi son vạn người nếm, một đôi tay ngọc vạn người gối chưa?】

【Phúc】【Tần Mộng Dao: !!!】

【Phúc】【Ngôn Tĩnh Am: Yêu nữ câm miệng! Chớ có ăn nói hàm hồ!】

【Đại】【Sư Phi Huyên: Bảy trăm năm trôi qua, đến cả lời lẽ cũng giống hệt nhau. Nếu không phải Phạn Thanh Huệ vẫn chưa chết, ta còn hoài nghi Ngôn Tĩnh Am chính là Phạn Thanh Huệ chuyển thế đấy.】

【Đại】【Chúc Ngọc Nghiên: Thật sự đừng nói nữa, hai người bọn họ đúng là giống nhau như đúc!】

【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Chúc mừng Tống Khuyết hân hạnh có thêm một tiểu thiếp!】

【Đại】【Tống Khuyết: Nói hươu nói vượn.】

【Phúc】【Cận Băng Vân: Sư muội, hay là ngươi cũng bỏ trốn đi, bằng không sớm muộn gì cũng tới phiên ngươi.】

【Phúc】【Tần Mộng Dao: ......】

【Phúc】【Ngôn Tĩnh Am: Mộng Dao, đừng nghe lời ma quỷ của ả! Ả đã nhập ma rồi!】

【Phúc】【Cận Băng Vân: Kẻ ép đồ đệ làm kỹ nữ như tú bà, cả đời chỉ biết sống trong ảo mộng si tình, tự cho mình là băng thanh ngọc khiết nhưng thực chất lại là một dâm phụ dơ bẩn khôn cùng, ngươi mới là ma đầu!】

【Phúc】【Ngôn Tĩnh Am: Ngươi!! Phụt!!!】

【Phúc】【Tần Mộng Dao: ......】

【Đại】【Chúc Ngọc Nghiên: Lợi hại!】

【Đại】【Oản Oản: Sư tiên tử mau nhìn người ta kìa! Học hỏi thêm đi!】

【Đại】【Sư Phi Huyên: Người cần học hỏi là ngươi mới đúng chứ? Ngươi giết được bao nhiêu hòa thượng rồi? Có bằng một số lẻ của ta không? Cái thứ yêu nữ Ma môn, suốt ngày chỉ biết dùng bàn chân câu dẫn nam nhân, trong đầu toàn là suy nghĩ dâm loạn của tiểu sắc nữ.】

【Đại】【Oản Oản: ......】

【Đại】【Bạch Thanh Nhi: Ha ha ha ha! Dám nói thật đấy! Quá bá khí!】

【Đại】【Yêu Nguyệt: Có sao nói vậy, đánh giá này rất công bằng.】

【Đại】【Thủy Mẫu Âm Cơ: Quả đúng là vậy!】

【Đại】【Oản Oản: Oản Oản tức giận rồi đấy!】

【Đại】【Tống Ngọc Hoa: Oản Oản muội muội, đợt này muội đừng tranh nữa, tỷ tỷ sẽ giúp muội chèn ép ả! Đợt kế tiếp ta dốc toàn lực ủng hộ muội làm chủ mẫu!】

【Đại】【Oản Oản: ......】

【Đại】【Tống Ngọc Trí: Tỷ tỷ vì Mộ lang mà chưởng quản Thiên Kiếm sơn trang, chịu thương chịu khó, có công lớn với Mộ lang, mọi người mau giúp một tay nào!】

【Đại】【A Tử: Chẳng qua chỉ chưởng quản một cái Thiên Kiếm sơn trang mà thôi! Người không biết còn tưởng tỷ ấy thâu tóm cả Thiên Kiếm liên minh rồi cơ đấy! Ta ủng hộ Lý Thanh Lộ tỷ tỷ!】

【Đại】【Oản Oản: Hay lắm! Hóa ra vẫn còn một vị muội muội nữa ôm dã tâm với ngôi vị chủ mẫu cơ đấy!】【Đại】【Lý Thanh Lộ: Mọi người làm việc vì Mộ lang, ai nấy cũng dốc hết sức mình.】

【Đại】【Yêu Nguyệt: Dốc sức thì đã sao! Quan trọng nhất vẫn là thực lực! Oản Oản, muội có ủng hộ ta làm chủ mẫu khóa này không?】

【Đại】【Oản Oản: Nhiều người ủng hộ tỷ như vậy, chẳng cần ta thì cũng đủ rồi.】

【Đại】【Yêu Nguyệt: Ta nhất định sẽ ra tranh cử, đến lúc đó xem ai mới đủ thực lực!】

【Đại】【Thủy Mẫu Âm Cơ: Nói nghe hay lắm, có giỏi thì đừng dùng pháp bảo! Chúng ta dựa vào bản lĩnh thật sự đi!】

【Đại】【Yêu Nguyệt: Dựa vào đâu mà không dùng chứ! Pháp bảo cũng là một phần bản lĩnh!】

【Đại】【Oản Oản: Thật sao? Vậy chắc tỷ không để ý chuyện ta dùng trâm cài tóc đâu nhỉ?】

【Đại】【Yêu Nguyệt: ......】

【Đại】【Lâm Triều Anh: Thôi được rồi, mọi người đừng cãi nhau nữa, chi bằng thiết lập song chủ mẫu đi?】

Phụt!!!

Mộ Đạo Bạch phun ra một ngụm rượu. Chu Chỉ Nhược chớp đúng thời cơ, vội vàng chen vào giữa hắn và Triệu Mẫn, rút khăn tay giúp hắn lau miệng, thuận thế huých mông hất văng Triệu Mẫn ra.

Triệu Mẫn tức điên lên, thò tay véo lấy bờ mông Chu Chỉ Nhược, hung hăng vặn một cái.

"Á! Triệu! Mẫn!"

Chu Chỉ Nhược kêu lên đau đớn, quay người lao vào vật lộn với Triệu Mẫn.

Mộ Đạo Bạch chẳng buồn để ý hai tiểu nha đầu đang đánh lộn bên cạnh, ban nãy hắn nhìn mà ngây cả người.

Mất nửa ngày trời mới phản ứng lại.

Hắn quay đầu nhìn ra phía sau.

Lúc này, đám người Oản Oản cũng đã lao vào đánh nhau.

Đán Mai ở cách đó không xa quay đầu lại, nhướng mày với Mộ Đạo Bạch.

Mộ Đạo Bạch lấy làm lạ, lên tiếng hỏi: "Đang tranh cử chủ mẫu sao? Thế là ý gì?"

Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược lập tức vểnh tai lên, buông nhau ra để nghiêm túc lắng nghe.

Đán Mai bước tới, bờ mông đẫy đà khẽ uốn lượn, chen vào ngồi xuống bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: "Các nàng định luân phiên làm chủ mẫu, mỗi năm đổi một lần. Đây là lần bầu chọn khóa đầu tiên nên mới tranh giành dữ dội như vậy."

Mộ Đạo Bạch nghe xong mà trợn mắt há mồm.

Phía sau, Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược đưa mắt nhìn nhau, trong mắt bùng lên ngọn lửa dã tâm.

Các nàng vốn luôn cảm thấy bản thân không có cơ hội.

Dù sao tuổi tác còn quá nhỏ, võ công cùng tư lịch đều kém xa những người khác.

Nhưng nếu thay phiên nhau làm, về sau biết đâu lại có hy vọng!

Cả hai đều nhận ra dã tâm trong mắt đối phương, đồng thanh hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục lao vào vật lộn.

Mộ Đạo Bạch không thèm để ý, quay đầu nhìn ngày càng nhiều muội tử gia nhập chiến trường, trong mắt ngập tràn vẻ thích thú như đang xem kịch vui.

Hắn không hề cảm thấy đây là chuyện phiền toái, ngược lại còn thấy rất thú vị.

Lúc này, Kim Bảng chợt biến ảo, bắt đầu xếp hạng vị mỹ nhân tiếp theo.

Mộ Đạo Bạch ngẩng đầu nhìn lên.

Hai mắt hắn tức thì sáng ngời, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Phong cách của vị này vô cùng giống với Cận Băng Vân.

Đều thuộc kiểu tiên nữ.

Kỳ thực lại càng giống Sư Phi Huyên lúc chưa hắc hóa hơn.

Chính là kiểu tiên nữ thuần khiết, không vướng bụi trần.

Chẳng cần đoán cũng biết, người sở hữu loại khí chất này cơ bản đều xuất thân từ Từ Hàng tĩnh trai.

Bởi vì bọn họ cố ý bồi dưỡng đệ tử theo hướng này.

Kỳ thực cũng chẳng khác gì Âm Quý phái.

Đều là bồi dưỡng ra những môn nhân mang mị lực câu hồn đoạt phách.

Chỉ là phương hướng bồi dưỡng khác nhau mà thôi.

Một bên là phong cách tiên tử.

Một bên là phong cách ma nữ.

Nhưng không có ngoại lệ, đối với nam nhân mà nói, cả hai đều mang một sức hấp dẫn chí mạng.

Bối cảnh trong hình ảnh vô cùng quen thuộc, chính là quảng trường Đế Đạp phong.

Nữ tử này có thân hình thon dài mảnh mai, vòng eo thẳng tắp.

Phong thái tao nhã, khoác trên mình một bộ áo vải trắng thô sơ.

Ấy vậy mà lại toát lên vẻ đẹp khỏe khoắn, thanh khiết mà gấm vóc lụa là chẳng thể nào sánh được.

Nàng xinh đẹp tựa như giọt sương mai, làn da trắng ngần không tì vết.

Mái tóc đen nhánh xõa tung bay lượn trên bờ vai, mềm mại tựa như ánh sáng lưu chuyển giữa đêm trăng.Tạo nên sự tương phản rõ rệt với làn da trắng ngần kia...

Dung nhan tuyệt mỹ tựa như đóa bách hợp đang độ nở rộ, trắng trong không tì vết, thanh nhã thoát tục.

Đôi môi kiều diễm ướt át, hệt như cánh anh đào phớt hồng.

Đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm, lấp lánh những tia sáng rực rỡ.

Nhưng đó chưa phải là lý do khiến mắt Mộ Đạo Bạch sáng lên.

Điều thực sự khiến hắn nở nụ cười, chính là nơi đáy mắt nàng vậy mà lại ẩn chứa ma khí.

Dù không quá rõ ràng, nhưng trong ánh mắt ấy lại chất chứa sự mê mang cùng phản tư.

Có thể nhìn ra, nàng đang xem xét lại chính môn phái và sư phụ của mình.

Lầu xây quá cao thì dễ sập.

Đặt mình ở vị trí quá cao thì càng dễ ngã đau.

Một khi đã ngã là rơi thẳng xuống địa ngục.

Lúc này, Tần Mộng Dao đang đứng ngay bên mép lầu cao.

Tòa lầu cao đã nghiêng ngả.

Lung lay sắp đổ.

Chỉ còn thiếu một cú đẩy cuối cùng.

...

Tại một thôn nhỏ phía nam Sở quốc.

Phạn Thanh Huệ ngước nhìn Tần Mộng Dao trên Kim Bảng, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Cô nương này khiến nàng nhớ tới đệ tử cũ của mình - Sư Phi Huyên.

Quá giống, khí chất giống, đến cả ánh mắt cũng giống y hệt.

Đáng tiếc thay, rốt cuộc lại chẳng đi chung một đường.

Kỳ thực, trong lòng nàng cũng tự hiểu rõ.

Sở dĩ nàng và Sư Phi Huyên lúc này nảy sinh mâu thuẫn lớn đến vậy, nguyên nhân căn bản chính là sự khác biệt về giai cấp.

Nàng đại diện cho giai cấp sĩ tộc, tư duy tự nhiên cũng mang đậm tư tưởng môn phiệt sĩ tộc.

Sư Phi Huyên tuy từ nhỏ chưa từng phải chịu đói khát, được môn phái nuôi dưỡng khôn lớn, nhưng lại được dạy dỗ quá đỗi thành công.

Chưa từng để nàng nhìn thấy chút góc khuất chân thực nào, lại luôn dạy nàng phải lấy lợi ích của bình dân làm xuất phát điểm.

Thế nhưng chỉ sợ nàng chưa từng hiểu, "bình dân" trong mắt nàng và "bình dân" mà đệ tử nàng nhận định, vốn chẳng phải cùng một loại người...

Trong mắt Phạn Thanh Huệ, "dân" là phần tử sĩ tộc, tầng lớp thấp nhất cũng chỉ tính đến thứ tộc.

Tuyệt đối không bao gồm bá tánh bình dân, nô tỳ hay điền khách.

Còn trong mắt Sư Phi Huyên, "dân" lại bao gồm tất cả lê dân bách tính.

Đó chính là điểm mâu thuẫn lớn nhất.

Mâu thuẫn này một khi bùng phát thì không thể vãn hồi.

Cho nên lúc này, nhìn Tần Mộng Dao có độ tương đồng cực cao với Sư Phi Huyên trên màn hình, trong lòng Phạn Thanh Huệ bỗng nảy sinh dự cảm, sớm muộn gì nàng ta cũng sẽ rời bỏ Từ Hàng tĩnh trai.

Ngôn Tĩnh Am cũng giống như nàng, dạy dỗ đệ tử quá mức cao thượng.

Nàng khẽ thở dài trong lòng, quay đầu nói với chư tăng: "Sau khi thế giới dung hợp, nơi này của chúng ta sẽ xuất hiện thêm một tòa Chiến Thần điện, âu cũng là chuyện tốt."

Chư tăng đều gật đầu.

Đấu Tửu Tăng nhấp một ngụm rượu, cười nói: "Đúng là chuyện tốt, cơ hội lần này ngàn năm có một. Vận khí của chúng ta cũng tốt, ngày đó vừa vặn gặp lúc Thiên Kiếm cùng Tạ Hiểu Phong quyết đấu, giúp chúng ta thu hút đi một lượng lớn cao thủ."

Phạn Thanh Huệ nở nụ cười: "Quả thực là vận khí tốt. Căn cứ theo ghi chép lịch sử của Tĩnh trai ta, năm xưa xác thực từng có hai vị đại tông sư đỉnh phong khi quyết đấu đã hợp lực đánh ra một đòn mở được Chiến Thần điện. Lần này chúng ta có nhiều đại tông sư như vậy, muốn mở ra hẳn là dư dả."

Mọi người đều gật đầu tán đồng.

Đại tông sư đỉnh phong năm xưa, đặt ở hiện tại cùng lắm cũng chỉ cỡ đại tông sư trung kỳ, tuyệt đối không cường đại bằng bây giờ.

Nếu không phải tinh thần cảm tri của Mật tông phát hiện Chiến Thần điện mạnh hơn rất nhiều so với trong ghi chép, thì bọn họ đã có thể mở ra bất cứ lúc nào rồi.

Tòa Chiến Thần điện này hiển nhiên cũng theo sự dung hợp của thế giới mà trở nên mạnh hơn.

Phòng ngự cũng cao hơn.

Nhưng bù lại, tuyệt đối sẽ thần dị hơn hẳn Chiến Thần điện trong quá khứ.

Bên trong ắt hẳn chứa đựng pháp văn cùng bảo vật vượt xa năm xưa.

Có điều, con ma long bên trong kia e rằng cũng sẽ mạnh hơn trước kia rất nhiều.

Cần phải cẩn thận hơn, chuẩn bị chu toàn hơn.

Chưa đợi mọi người nghĩ ngợi thêm, phần giới thiệu vắn tắt đã xuất hiện.

Tất cả mọi người đều đồng loạt dõi mắt nhìn lên...

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!