[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

/

Chương 319: Kinh Nghê, ta muốn xem nơi Điền Ngôn ra đời (1)

Chương 319: Kinh Nghê, ta muốn xem nơi Điền Ngôn ra đời (1)

[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

Trú Ti

6.022 chữ

14-09-2026

Sáu vị mỹ nhân đang nhóm lửa nấu cơm.

Mộ Đạo Bạch thì đứng xem cờ.

Hắn đang xem Phó Thải Lâm và Tuân Tử đối cục.

Hai người vậy mà lại ngồi đánh cờ bên bờ sông, vừa vặn gặp nhóm bảy người Mộ Đạo Bạch đi ngang qua.

Tuân Tử đánh cờ một hồi, khóe mắt giật giật. Lão nhịn hết nổi, ngẩng đầu nhìn Mộ Đạo Bạch đang lải nhải không ngớt ở đối diện, nói: "Mộ công tử, xem cờ không nói mới là chân quân tử, hạ cờ không hối mới là bậc đại trượng phu!"

Mộ Đạo Bạch nhún vai, quay đầu tiếp tục câu cá, thuận miệng đáp: "Kỳ nghệ dở tệ, thua cờ lại trách ta sao?"

Mặt Tuân Tử đen kịt.

Vốn dĩ lão cùng Phó Thải Lâm kẻ tám lạng người nửa cân, kỳ phùng địch thủ.

Ai ngờ tên này vừa tới, liên tục chỉ điểm mấy nước cờ thần sầu, đánh cho lão thê thảm không nỡ nhìn.

Chủ yếu là quá phiền phức!

Đánh cờ kỵ nhất là bên tai có kẻ cứ ồn ào om sòm!

Phó Thải Lâm lại cười rất vui vẻ, chủ động buông cờ nhận thua, cười nói: "Lợi hại chứ? Ta đánh cờ với hắn chưa bao giờ thắng, ván nào cũng thua sạch."

Tuân Tử đã từng lĩnh giáo, nhưng vẫn muốn thử sức, bèn quay sang nói với Mộ Đạo Bạch: "Làm một ván chứ?"

Nửa canh giờ sau.

Tuân Tử toát mồ hôi lạnh, nhìn chằm chằm bàn cờ, dường như đang phục bàn, vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc mình đã đi sai ở đâu.

Đám người Mộ Đạo Bạch ở bên cạnh đã bắt đầu ăn lẩu.

Phó Thải Lâm ngoái đầu nhìn, cất tiếng gọi: "Đừng nhìn nữa, qua ăn cơm trước đã!"

Tuân Tử xua tay: "Không ăn! Các ngươi cứ ăn đi!"

Lão tiếp tục nhìn chằm chằm bàn cờ trầm tư.

Càng hồi tưởng, mồ hôi lạnh túa ra càng nhiều.

Bởi vì lão phát hiện, bất luận mình đi thế nào, làm lại từ nước cờ nào, đối phương dường như đều có cách hóa giải.

Lần nào cũng thảm bại.

Lúc này ngược lại đã là kết cục tốt nhất rồi.

Kết cục tốt nhất là thua sao?

Vậy kết cục tồi tệ nhất là gì?

"Có phải đang nghĩ vì sao bản thân luôn thua không?"

Bên cạnh vang lên giọng của Mộ Đạo Bạch.

Tuân Tử ngẩng đầu nhìn hắn.

Lão chợt cảm thấy đối phương vào khoảnh khắc này dường như tỏa ra một vầng hào quang thần thánh, nhịn không được hỏi: "Vì sao?"

Ánh tà dương phía sau đầu hắn vừa vặn bị che khuất, khiến cả cái đầu hắn như đang phát sáng.

Mộ Đạo Bạch khẽ cười một tiếng, nói: "Bởi vì ngươi nhìn thấy mười bước, hai mươi bước tương lai, còn ta nhìn thấy thắng lợi cuối cùng."

Tuân Tử như có điều ngộ ra, nhưng vẫn không hiểu: "Thắng lợi cuối cùng? Làm sao mà nhìn thấy?"

Mộ Đạo Bạch không đáp, chắp tay sau lưng xoay người nhìn ra mặt sông, bày ra phong phạm của bậc đại tông sư.

Chúng nữ đầy sùng bái nhìn theo bóng lưng hắn.

Phó Thải Lâm nhịn cười giải thích: "Bởi vì một khi sắp thua, hắn sẽ bê luôn bàn cờ đập vỡ đầu đối phương."

Chúng nữ ngẩn ra, sau đó phì cười.

Cuối cùng tất cả đều cười ha hả.

Ngay cả một nữ nhân cơ bản không biết đùa như Kinh Nghê cũng không nhịn được mà cong khóe môi, lần đầu tiên trong đời biết thế nào là vui vẻ.

Khóe miệng Tuân Tử co giật, cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười khẽ một tiếng rồi vỗ vỗ lên đầu mình.

Mộ Đạo Bạch xoay người lườm Phó Thải Lâm một cái, kéo Tuân Tử đi về phía nồi lẩu: "Lão nhân gia ngài quá nghiêm túc rồi, ăn cơm trước đã! Món lẩu này chắc chắn ngài chưa từng nếm qua đâu!"

Tuân Tử ngẩn ra, liếc nhìn hắn một cái, khóe môi kín đáo nhếch lên.

Không ngờ đã một nắm tuổi rồi mà lại bị một tên tiểu bối giáo huấn cho một trận.

Mộ Đạo Bạch đưa cho Tuân Tử một bộ bát đũa, rồi ngồi xuống giữa Kinh Nghê và Doanh Âm Mạn.

Hắn gắp một cuộn thịt dê nhúng qua nhúng lại, chấm vào nước sốt rồi bỏ vào bát Doanh Âm Mạn, giải thích: "Thứ này gọi là thịt dê cuộn, chỉ cần đổi màu là có thể ăn được, nếm thử xem."

Doanh Âm Mạn nhìn cuộn thịt trong bát, trong lòng bỗng dâng lên một niềm cảm động.Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, những giọt lệ long lanh như hạt trân châu cứ chực trào nơi hốc mắt.

Ngay cả phụ thân cũng chưa từng chăm sóc, yêu thương nàng đến thế.

Ở thời đại này, vốn chẳng hề có chuyện nam nhân gắp thức ăn cho nữ nhân.

Khoan bàn đến chuyện người thời ấy đều chia mâm ăn riêng.

Dù không chia mâm, cũng tuyệt đối không có cảnh nam tử gắp đồ ăn cho nữ tử, bởi đó chính là thời kỳ đỉnh cao của chế độ phụ quyền.

Mộ Đạo Bạch mỉm cười với nàng, chợt chú ý tới ánh mắt đầy ngưỡng mộ của đám người Kinh Nghê.

Hắn bèn gắp thêm cho mỗi người một ít thức ăn.

Hành động ấy lập tức khiến các nàng vô cùng cảm động.

Nước mắt Hắc Quả Phụ thậm chí còn rơi lã chã vào trong bát.

Nàng vội vàng cúi gằm mặt, sụt sịt mũi.

Rồi lùa vội miếng thịt trong bát vào miệng.

Miếng thịt hôm nay mang vị mằn mặn.

Nhưng khi nuốt xuống bụng, lại thấy ngọt ngào khôn xiết.

Hai tỷ muội Chuyển Phách và Diệt Hồn nghiêng đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.

Kinh Nghê cũng vậy, nàng ngơ ngác nhìn miếng thịt trong bát, hồi lâu vẫn không hề động đũa.

Tuân Tử kinh ngạc liếc nhìn Mộ Đạo Bạch.

Mộ Đạo Bạch lườm lão một cái: "Muốn ăn thì tự gắp!"

Phụt!

Doanh Âm Mạn nín khóc mỉm cười, chúng nữ cũng rúc rích cười theo.

Trong đôi mắt ai nấy đều lấp lánh như có ngàn vì sao.

Cứ chớp lên rạng rỡ.

Phó Thải Lâm cười với Tuân Tử: "Hắn vốn như vậy, chớ để bụng."

Tuân Tử cũng hiếm khi nở nụ cười, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng: "Không sao, vị công tử này rất thú vị. Ồ! Ngon thật!"

Thực ra vào thời đại đó, người ta vô cùng chú trọng lễ nghi.

Thực bất ngôn, tẩm bất ngữ.

Nhưng phàm chuyện gì cũng có ngoại lệ, tỷ như lúc một đám hảo hữu cùng nhau dùng bữa.

Rõ ràng hoàn cảnh này, bầu không khí này, cực kỳ thích hợp để vừa ăn vừa hàn huyên.

Bảo sao Mộ Đạo Bạch lại như một mị ma, nam nữ đều bị chinh phục.

Chỉ vẻn vẹn nửa ngày, hắn đã thu phục trọn vẹn bảy người.

Duy chỉ có lũ cá dưới sông là hắn không thu phục nổi.

Sau bữa cơm.

"Đáng giận! Nhìn xem! Con cá kia vậy mà dám trừng mắt với ta!"

"Công tử, bớt giận, bớt giận đi!"

Tuân Tử quay đầu nhìn sang, chỉ thấy gã nam tử tóc trắng đang rút kiếm toan nhảy xuống sông, một đám cô nương vội vàng xúm lại kéo lấy an ủi.

Ngay sau đó, ba tiếng "bõm" liên tiếp vang lên.

Ba cô nàng tính tình thẳng thắn là Kinh Nghê, Chuyển Phách và Diệt Hồn đã dứt khoát nhảy tõm xuống nước.

Ầm!

Một cột nước khổng lồ bốc thẳng lên trời.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!