[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

/

Chương 133: Trận chiến thế kỷ! Mộ Đạo Bạch VS Nguyên Thập Tam Hạn! (2)

Chương 133: Trận chiến thế kỷ! Mộ Đạo Bạch VS Nguyên Thập Tam Hạn! (2)

[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

Trú Ti

6.052 chữ

05-09-2026

Thượng Quan Hải Đường cố nén nỗi thẹn thùng cùng sự xúc động dâng trào, lễ phép cúi chào hai vị tiền bối.

Kích động nhất lúc này chính là Vô Song và Vân La.

Chỉ nhìn nhát cuốc đào giun dùng lực đến gãy cả cán là đủ hiểu.

Kể từ khi biết Thượng Quan Hải Đường và Vô Tình đã viên phòng cùng hắn, trong lòng hai nàng luôn thấp thỏm, lo được lo mất.

Các nàng từng hoài nghi liệu có phải hắn không thích mình hay không.

Nếu không thì cớ sao mãi vẫn chưa chạm vào các nàng?

Thời gian gần đây, hai nàng luôn cố tỏ ra chăm chỉ lạ thường, tranh làm thêm nhiều việc chỉ để thu hút sự chú ý của hắn.

Nào ngờ hắn đã sớm xem các nàng là thê tử rồi.

Hai nàng quay lưng về phía mọi người, len lén quẹt đi giọt lệ nơi khóe mắt.

Ninh Đạo Kỳ hướng về phía Mộ Đạo Bạch nhướng mày, chớp chớp mắt đầy tinh quái.

Chẳng hiểu vì sao, khoảnh khắc này Ninh Đạo Kỳ lại mang đến cho hắn cảm giác hệt như Dumbledore vậy.

Tuyệt đối không phải kiểu ngoan đồng ngây ngô như Chu Bá Thông.

Càng không phải kiểu ngoan đồng ích kỷ tùy hứng như Cổ Tam Thông.

Đó là dáng vẻ của một ngoan đồng sau khi đã trải qua ngàn vạn sóng gió cuộc đời, phản phác quy chân mà thành.

Bởi lẽ tâm tính trẻ thơ của một bậc lão giả từng trải luôn khiến lòng người xúc động; còn tính trẻ con của một đứa trẻ lại chẳng có gì đáng quý, thậm chí đôi khi còn khiến người ta chán ghét.

Tuyệt đối không chỉ đơn thuần vì sự hiếm có. Dẫu cả hai đều được gọi là tâm tính trẻ thơ, nhưng bản chất lại hoàn toàn khác biệt.

Sự thấu triệt, cái cảm giác thấu triệt phản phác quy chân ấy mới chính là cội nguồn khiến người đời kính nể.

Phó Thải Lâm cũng mang một cỗ khí chất tương tự.

Chỉ là lão nội liễm hơn, phong thái văn nhân nho nhã trên người cũng đậm nét hơn đôi chút.

Còn bản thân hắn thì sao?

Mộ Đạo Bạch nhìn dòng nước biếc chảy xuôi, bất giác rơi vào trầm tư.

Hắn chẳng phải trẻ con, trẻ con vì không hiểu sự đời nên mới ngây thơ.

Mọi sự trên đời hắn đều hiểu rõ, ngộ tính cũng cực cao.

Chỉ cần muốn, hắn có thể học hết thảy mọi tri thức và tuyệt học trong thiên hạ.

Hắn nhận ra bản thân dường như cũng có được tâm tính trẻ thơ tràn đầy trí tuệ nhân sinh giống như Ninh Đạo Kỳ.

Thế nhưng rõ ràng hắn chưa từng trải qua quá nhiều thăng trầm.

Năm nay hắn mới hai mươi mốt tuổi mà thôi, chính thức hành tẩu giang hồ còn chưa đầy bốn năm, lấy đâu ra những trải nghiệm phong phú đến thế?

Hắn ngước mắt nhìn áng mây trắng lững lờ trôi nơi chân trời.

Là vì thiên chi đạo cảnh sao?

Tuy rằng thiên chi đạo cảnh về sau mới hiển hiện trên giao diện thuộc tính của hắn.

Nhưng trên thực tế, trạng thái thiên ma này đã đi theo hắn từ thuở nhỏ.

Chẳng qua khi ấy hắn chưa luyện thành Thiên Ma trường sinh pháp, chưa thể ngoại trí ma chủng, cho nên mới không có những biểu hiện trực tiếp và rõ rệt như bây giờ mà thôi.“Đến rồi!”

Tiếng nhắc nhở của Vô Tình kéo Mộ Đạo Bạch thoát khỏi dòng trầm tư.

Hắn quay đầu nhìn lại, thấy đằng xa có một toán người đang rảo bước tiến tới.

Dẫn đầu chính là Nguyên Thập Tam Hạn, theo sau lưng hắn là vài tên đệ tử.

Mộ Đạo Bạch đặt cần câu xuống, đứng dậy sải bước tiến lên.

Đám khách giang hồ xung quanh đã sớm chuẩn bị từ trước lập tức xốc lại tinh thần, sẵn sàng quan chiến.

Mộ Đạo Bạch cảm nhận được vô số ánh mắt mang theo địch ý phóng tới từ bốn phương tám hướng.

Nhưng hắn chẳng mảy may bận tâm, đến một cái liếc mắt cũng lười bố thí.

Ninh Đạo Kỳ và Phó Thải Lâm vẫn bất động, chỉ đứng bên bờ dõi mắt trông theo.

Nhóm người Vô Tình thì đứng ở gần đó, đề phòng bất trắc.

Mộ Đạo Bạch đứng giữa bãi đất trống, nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt, trong lòng không khỏi dâng lên chút cảm khái.

Lần quyết đấu trước không câu được cá, lần này cũng chẳng câu được con nào.

Cá dạo này càng lúc càng tinh ranh rồi.

Mộ Đạo Bạch nhớ lại những ngày cùng Tống Khuyết ngồi tại nơi này, hai kẻ thích làm màu cùng nhau đọ phong thái cao thủ.

Khóe môi hắn bất giác nhếch lên một nụ cười mỉm.

Nguyên Thập Tam Hạn từ đằng xa bước tới, nhạy bén bắt trọn nụ cười kia.

Biểu cảm đó là ý gì?

Không phải khiêu khích, cũng chẳng phải thân thiện, mà là vui mừng.

Đối phương cũng vì được quyết đấu cùng mình mà cảm thấy vui vẻ sao?

Quả là một đối thủ không tồi!

Mộ Đạo Bạch chắp tay trái sau lưng, tay phải chống kiếm xuống đất, bày ra trọn vẹn phong thái tông sư.

Đợi đến khi Nguyên Thập Tam Hạn tiến vào khoảng cách trăm thước, hắn mới nhẹ giọng cất lời: “Ngươi đến rồi.”

Thanh âm tuy nhẹ, lại truyền khắp toàn bộ chiến trường.

Hàng vạn người đang vây kín bốn phía lúc này đều nghe thấy rành rọt từng chữ, cho dù là người đang đứng cách xa mấy ngàn thước.

Ánh mắt Nguyên Thập Tam Hạn sáng lên, vừa định cất lời đáp lại thì một âm thanh đinh tai nhức óc đột ngột nổ vang!

Chỉ thấy đám khách giang hồ bốn bề chẳng ai bảo ai, đồng thanh gầm lên đáp lời: “Ta đã đến!”

Một người khẽ giọng, mười thước khó nghe!

Vạn người cùng hô, vang rền Lạc Thủy!

Nguyên Thập Tam Hạn ngơ ngác nhìn đám đông khán giả nơi xa, thầm nghĩ đám người này đầu óc có bệnh à?

Hắn đâu có hay biết, đoạn đối thoại kinh điển này nay đã trở thành câu mở màn không thể thiếu trước mỗi trận quyết chiến giang hồ.

Mộ Đạo Bạch không nhịn nổi nữa, phì cười thành tiếng, quay phắt người lại mắng to: “Bị thần kinh à!”

Đám khách giang hồ xung quanh cũng cười rộ lên, nhao nhao lớn tiếng xin lỗi:

“Thành thật xin lỗi Mộ công tử! Bọn ta không nhịn được!”

“Ha ha ha ha ha! Xin lỗi nha! Ha ha ha ha!”

“Xin lỗi mà ha ha ha ha! Là lỗi của ta!”

“Đoạn đối thoại này kinh điển quá! Quen mồm mất rồi! Ha ha ha!”

“Mặc kệ bọn ta đi! Hai vị cứ đánh đi!”

“Ha ha ha ha ha!”

Khóe mắt Vô Tình giật giật liên hồi, nhịn cười đến đỏ bừng cả mặt.

Mấy nữ tử như Vô Song thì ngồi thụp xuống đất, ôm bụng cười đến đau cả ruột.

“Không chịu nổi nữa rồi! Đám người này buồn cười quá đi mất! Ha ha ha!”

“Bầu không khí chiến đấu nghiêm túc bay sạch sành sanh rồi! Ha ha ha ha!”

Ninh Đạo Kỳ mặt mày rạng rỡ ý cười: “Lúc nào cũng khiến người ta bất ngờ như vậy! Ha ha ha ha!”

Phó Thải Lâm vuốt râu, bật cười khà khà.

Chư Cát Chính Ngã dẫn theo ba vị danh bổ đứng cách đó không xa, trên môi cũng nở nụ cười tủm tỉm.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!