"Chút tiền này ta đã tích cóp từ rất lâu, ngay cả khi nha đầu đổ bệnh ta cũng không nỡ đem đi mời lang trung, chính là để đợi ngày này... Ân nhân, ta chỉ có bấy nhiêu thôi, ngài xem còn thiếu bao nhiêu nữa?"
Lục Phàm không nhìn số tiền kia, mà cúi đầu nhìn tiểu cô nương trên giường đất, sau đó mới ngẩng lên nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời bị những bức tường cao ngất chia cắt.
Thế giới này, thật sự quá đỗi phân hóa.
Những vị đại nhân cao cao tại thượng kia và những bách tính nghèo khổ đang sống kiếp kiến hôi ở tầng đáy xã hội, tưởng chừng như đang tồn tại ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.




