Đọc đến đây, khóe miệng Lục Phàm bất giác nhếch lên.
Trong đầu hắn vô thức hiện lên hình ảnh một thiếu nữ tinh nghịch lanh lợi, nụ cười rạng rỡ, vẻ mặt đắc ý khoe khoang với phụ thân về người bạn tốt của mình.
Hắn và Hoàng Dung trao đổi thư từ qua lại cũng đã được vài năm.
Kể từ khi biết thế giới này là một thế giới tổng võ, có rất nhiều nhân vật võ hiệp thực sự tồn tại trên đời, Lục Phàm mang tâm lý thử xem sao, bèn viết một bức thư gửi cho tiểu Hoàng Dung ở Đào Hoa đảo.
Nàng là nữ chính số một trong thế giới võ hiệp Kim Dung, Lục Phàm có ấn tượng quá đỗi sâu sắc với Hoàng Dung, nên người đầu tiên hắn nghĩ đến chính là nàng.
Nội dung thư không nhiều, chỉ giới thiệu đơn giản về bản thân, nói rằng tình cờ biết được Đào Hoa đảo có một vị cô nương thông tuệ, nên nhất thời hứng khởi viết thư, muốn lấy văn kết bạn, cùng Hoàng cô nương làm bút hữu giao lưu thư từ.
Thư được gửi đi thông qua mạng lưới Thần Vũ vệ. Ngoài Hoàng Dung, Lục Phàm còn viết thư cho một số nữ hiệp xuất sắc khác trên giang hồ.
Điển hình như Tiểu Long Nữ của Cổ Mộ phái, Chu Chỉ Nhược của Nga Mi phái, Vương Ngữ Yên của Mạn Đà sơn trang, hay Oản Oản của Âm Quỳ phái...
Chủ yếu là theo tiêu chí mưa móc đều ban, có cá hay không cứ thả lưới trước. Dù sao sớm muộn gì cũng phải cưới vợ, Lục Phàm không hề kén chọn, cứ cày trước chút hảo cảm độ, vớt được ai hay người nấy.
Những bức thư khác đều như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín, duy chỉ có bức thư gửi đến Đào Hoa đảo là có hồi âm sau nửa năm chờ đợi.
Thư do đích thân tiểu Hoàng Dung viết, nét chữ khi ấy vẫn còn chút non nớt. Từng câu từng chữ đều mang theo vẻ ngây thơ hồn nhiên, bày tỏ sự vui mừng khôn xiết khi nhận được thư của Lục Phàm.
Bởi vì đây là lần đầu tiên trong đời có người viết thư cho nàng.
Dù không quen biết, nhưng nàng vẫn rất vui vẻ.
Tiểu Hoàng Dung cho biết, sở dĩ chậm trễ hồi âm là vì phụ thân quản giáo nghiêm khắc. Lúc đầu nhận được thư, ông không đưa cho nàng, mãi sau này chẳng rõ phụ thân đã nghĩ thông suốt chuyện gì mới đồng ý cho nàng viết thư trả lời.
Trong thư, tiểu Hoàng Dung kể lại một số chuyện thú vị ở Đào Hoa đảo, lời lẽ tràn ngập niềm vui. Cuối thư, nàng bày tỏ tuy đây là lần đầu tiên nghe đến khái niệm bút hữu, nhưng vừa nhìn qua đã hiểu ngay ý nghĩa.
Nàng rất vui khi được trở thành bút hữu với Lục Phàm, đồng thời bày tỏ sự mong đợi tha thiết bức thư tiếp theo của người bạn tốt này.
Kể từ đó, Lục Phàm thời niên thiếu qua lại vài lần bèn thiết lập mối quan hệ thư từ với tiểu Hoàng Dung. Vài năm trôi qua, hai người gần như đã trở thành đôi bạn tri kỷ không giấu nhau chuyện gì.
Thậm chí, họ còn hẹn ước sau này nếu có thời gian sẽ gặp mặt nhau trên Đào Hoa đảo.
...
Ngồi trước bàn đọc sách, Lục Phàm mỉm cười hồi tưởng lại những lần giao lưu với Hoàng Dung.
Một lúc lâu sau, hắn mới lật sang trang tiếp theo, tiếp tục đọc bức thư của vị tiểu công chúa Đào Hoa đảo này:
Ngày tháng cứ thế trôi qua, bảo chậm cũng chậm, mà bảo nhanh cũng thật nhanh.
Hoa đào đã rụng, tỳ bà đã chín vàng, cua biển cũng béo mầm rồi.
Mỗi ngày ta đều để dành cho ngươi một quả tỳ bà, thầm nghĩ không biết ngày nào ngươi sẽ đột nhiên xuất hiện, chờ ngươi đến ăn.
Nhưng tích được cả một giỏ nhỏ rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng ngươi đâu. Nếu không ăn thì hỏng mất, hết cách rồi, ta đành phải ăn hộ ngươi trước vậy, mùi vị thật sự rất ngon đó.
Hi hi, Lục Phàm, ngươi đúng là không có lộc ăn mà.
Mấy đêm trước, ngoài bờ biển bỗng nhiên nổi gió lớn, sóng đánh cao vút.Ta trằn trọc không ngủ được, dứt khoát khoác áo ra bờ biển luyện khinh công. Ngươi từng nói, giang hồ hiểm ác, biết giữ mạng mới là bản lĩnh thực sự.
Ta vẫn luôn nghe lời ngươi, cũng luôn chăm chỉ luyện công. Đợi ta luyện thành thục Loa Toàn Cửu Ảnh, nếu ngươi còn không đến thăm ta, ta sẽ tự đi tìm ngươi.
[Đính kèm một bản đồ phổ tu luyện khinh công Loa Toàn Cửu Ảnh. Phụ thân không biết đâu, ta lén kẹp vào trong phong thư đấy, nếu ngươi thấy hữu dụng thì cứ luyện thử xem.]
Thôi, không viết nữa.
Gió biển nổi lên rồi, thổi trang giấy bay xào xạc, cứ như đang giục ta dừng bút vậy.
Chỉ là không biết, khi bức thư này đến tay ngươi thì đã là lúc nào, phương trời bên ấy đang là ngày nắng hay ngày mưa?
Nếu là ngày nắng, ngươi hãy ngẩng đầu nhìn trời, biết đâu đám mây nơi chân trời kia chính là trôi từ Đào Hoa đảo qua đó.
Nếu là ngày mưa, thì đó là do ta nhớ ngươi da diết, ông trời bèn thay ta rơi vài giọt lệ.
Lục Phàm, bức thư lần trước ngươi không hồi âm, có phải đã gặp chuyện gì phiền lòng không?
Hay là có chuyện gì không tiện nói với ta?
Phụ thân đã sớm không còn can thiệp chuyện thư từ qua lại giữa hai ta nữa, có chuyện gì ngươi cứ yên tâm to gan viết vào thư, ngoài ta ra, tuyệt đối không có người thứ ba biết được.
Mong ngươi sớm ngày hồi âm, chớ để ta lo lắng.
Dung nhi thân bút
Cuối xuân năm Ất Mùi
————————————————————————————
Tái bút: Bức thư này ta đã nhờ nhân mạch của phụ thân gửi hỏa tốc đến, nếu ngươi dám không lập tức hồi âm, đợi ta thần công đại thành xuất đảo, xem ta tính sổ với ngươi thế nào.
Lại tái bút: Lại làm cho ngươi một đôi giày, kích cỡ dựa theo số đo lần trước của ngươi.
Nếu ngươi gầy đi mà đi không vừa chân nữa, thì đó là do ngươi đáng đời!
Tay nghề của ta, trước nay chưa từng thay đổi.
...
Lục Phàm ngồi trước bàn sách, đọc đi đọc lại bức thư của Hoàng Dung đến ba lần.
Tình ý trong thư, đương nhiên hắn có thể cảm nhận được. Giữa hai người nói là bút hữu, là bạn tốt, nhưng thực chất cũng chỉ còn cách nhau một lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh mà thôi.
Lục Phàm cúi đầu, nhìn đôi giày với đường kim mũi chỉ tỉ mỉ dưới chân, không khỏi cảm thán Hoàng Dung quả là huệ chất lan tâm, khéo tay hay làm, đôi giày này mang vào thật sự rất thoải mái.
Kể từ lần trước hồi âm cho Hoàng Dung, thoắt cái đã gần nửa năm trôi qua.
Sở dĩ lâu như vậy không hồi âm là bởi vì trong thư, Hoàng Dung năm lần bảy lượt giục hắn gặp mặt. Nhưng với tính cách cẩn trọng của Lục Phàm, khi chưa nắm chắc mọi thứ, hắn tuyệt đối sẽ không xuất môn đi xa.
Cộng thêm lúc đó hắn đang bận rộn kiếm tiền nạp tài nguyên để nhanh chóng đột phá tiên thiên cảnh, cho nên chuyện hồi âm mới bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Giờ đây tu vi đã tăng mạnh, lại vừa phá xong một vụ án lớn, tâm trạng Lục Phàm khá tốt, bèn trải giấy ra chuẩn bị hồi âm.
Chưa bàn đến tình nghĩa thư từ qua lại mấy năm nay, chỉ riêng việc Hoàng Dung gửi cho hắn tuyệt học khinh công trong Cửu Âm, phần tâm ý này đã đủ để Lục Phàm phải trịnh trọng đối đãi.
Ngay lúc hắn đang mài mực, Lục Uyển tay cầm hai xâu kẹo hồ lô đẩy cửa bước vào.
"Ca ca, ăn một xâu không?"
Lục Phàm lắc đầu: "Không cần đâu, muội tự ăn đi."
Lục Uyển cười hì hì: "Món ngon thế này mà huynh lại không thích, thật là không có lộc ăn."
Tay mài mực của Lục Phàm khựng lại, hắn hỏi: "Tiểu Uyển, kẹo hồ lô thật sự ngon đến thế sao, khiến muội bao nhiêu năm nay ăn hoài không chán?"
Lục Uyển gật đầu lia lịa: "Có những thứ vốn chẳng còn liên quan gì đến mùi vị nữa, ăn không phải vì ngon, mà là vì hoài niệm.
Ca ca, huynh quên rồi sao, đây chính là món ăn vặt đầu tiên huynh mua cho muội hồi nhỏ đấy.""Hương vị chua chua ngọt ngọt thuở ấy, cả đời này muội cũng không quên được.
Bận rộn cả một ngày trời, được ăn một xâu kẹo hồ lô mang hương vị của ký ức, muội liền cảm thấy vô cùng an lòng."
Lục Uyển nói xong liền cắn một viên sơn trà bọc đường phèn, đoạn tò mò nhìn bức thư tín trên bàn lão ca.
"Ồ, lại là thư của tiểu nha đầu Đào Hoa đảo kia gửi tới sao?"
Lục Uyển chẳng mấy hứng thú với thư tín, bèn cầm cuốn khinh công đồ phổ kia lên lật xem.
"Không tệ, không tệ, quả thực không tồi."
"Trước kia muội còn thắc mắc, huynh suốt ngày lừa phỉnh một tiểu nha đầu như vậy thì có gì thú vị, nhưng giờ xem ra, là muội nông cạn rồi."
"Ca, huynh đúng là lão mưu thâm hiểm mà, đã bắt đầu bố cục từ nhiều năm trước. Vị tiểu công chúa Đào Hoa đảo này, quả thực đã bị huynh nắm giữ chặt chẽ rồi."



