Sở Lưu Hương phiêu nhiên đáp xuống từ trên cồn cát. Y phục tuy dính không ít cát vàng, nhưng vẫn không che giấu được nét tao nhã ăn sâu vào tận xương tủy của hắn.
Chỉ là nét tao nhã này, ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt chán chường như không còn gì luyến tiếc của Lục Tiểu Phụng, lập tức giảm đi mấy phần.
"Lục huynh, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Sở Lưu Hương chỉ tay về phía Hoa Mãn Đình vẫn đang chống nạnh, không ngừng chửi đổng vào không khí đằng kia, hạ giọng hỏi.




