Mặc dù kho báu trong lâu đài kiên cố đến mức ác quỷ cũng phải tuyệt vọng, nhưng Đao Ba Henry đã nốc một bình ma dược truyền thuyết, dùng cách đơn giản và thô bạo nhất để phá nát cánh cửa. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Phương Sâm Nham cảm nhận được cả tòa lâu đài rung chuyển hai lần ban nãy.
Lúc này, họ đã cách cổng chính lâu đài không còn xa, thậm chí có thể nhìn thấy những đốm lửa le lói hắt vào từ bên ngoài. Đám hải tặc bắt đầu xôn xao đầy phấn khích. Thế nhưng, Phương Sâm Nham đột nhiên cảm nhận được một mối nguy hiểm khó tả, giống như cả người đang bị ngâm trong làn nước buốt giá của Bắc Băng Dương. Khóe mắt hắn lại lia đến bức tường lâu đài bên cạnh. Trên đó vẫn khắc chằng chịt các hoa văn, hơn nữa, số lượng những hoa văn mới xuất hiện - trông như được ghép từ vô số chữ cái - lại càng nhiều hơn. Hắn thử vươn tay chạm vào, nhưng thứ truyền đến đầu ngón tay không phải là sự lạnh lẽo như tưởng tượng, mà là một cảm giác âm ấm.
――Một độ ấm rất sát với thân nhiệt con người.
"Chẳng lẽ mục đích rút máu đám lính gác là..."




