Hai ngày nay Thu Tuyết được ăn uống không tệ, khiến nàng có dự cảm bản thân chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Lúc này, kẻ đưa cơm vừa đặt khay thức ăn xuống, Thu Tuyết đã gọi giật giọng: "Đại ca, đại ca, có phải ta sắp đi rồi không? Có phải chỉ trong một hai ngày tới không?"
Tên kia vô cùng mất kiên nhẫn: "Cái gì mà sắp?"
"Thì là sắp xuống suối vàng ấy! Sớm muộn gì cũng đến lúc, ngươi cứ nói thẳng cho ta biết đi, là khi nào, ta chịu đựng được."




