Trên không trung hòn đảo.
Lâm Bách Xuyên đứng lơ lửng giữa không trung, giơ tay vẫy một cái, chỉ thấy tòa cung điện kia bỗng tỏa sáng rực rỡ, chớp mắt đã thu nhỏ vô số lần, hóa thành một đạo lưu quang rơi gọn vào lòng bàn tay hắn.
Nhìn cung điện thu nhỏ trong lòng bàn tay, nụ cười trên mặt Lâm Bách Xuyên càng thêm rạng rỡ.
Lần này tuy không nhận được truyền thừa của Lang Gia tán nhân, nhưng hắn cũng thu được một món tiên khí, đồng thời còn có một tấm tinh đồ chỉ đường đến động phủ truyền thừa của một vị cường giả vô danh.




