Lâm Bách Xuyên một mạch phi độn ra xa ức vạn dặm, lúc này mới giảm tốc độ, nhịn không được thở ra một ngụm trọc khí.
"Mẹ kiếp, cỗ quan tài kia quá mức quỷ dị, may mà ta lanh trí cắt đuôi được nó..."
Lâm Bách Xuyên lẩm bẩm tự ngữ, có điều, câu nói vừa thốt ra được một nửa liền đột ngột im bặt.
Bởi vì hắn chợt thấy một đạo quang mang lóe lên, cỗ thạch quan kia vậy mà lại xuất hiện trong tay hắn một lần nữa.




