Thời gian thoi đưa, ngày đêm chẳng ngừng.
Thấm thoắt, mười ngày đã trôi qua.
Ngày hôm ấy, trong một tòa viện cách Đỗ gia lão trạch không xa, Lâm Bách Xuyên đang nằm trên ghế dựa nơi lầu hai của một tòa gác nhỏ, ung dung tắm mình dưới ánh chiều tà, thần thái nhàn nhã, hết sức tự tại.
Mười ngày trước, sau khi nhận viên Giáp Tý đại đan do Lương Vân Khung đem ra bồi thường, hắn vốn định rời khỏi tòa gác đã tan hoang đổ nát kia, tìm một chỗ dừng chân để tiện bề theo dõi Đỗ gia lão trạch.




