Trong đình viện, Vương Thiên Hành vốn còn đang tươi cười bỗng chốc biến sắc, rồi thất thanh:
“Sao có thể như vậy được? Lai lịch của Lâm Bách Xuyên, ta đã điều tra rõ như lòng bàn tay.
Kẻ này chỉ là một tên chân lấm tay bùn, chẳng qua gặp được vài phen kỳ ngộ nên mới tu thành thần thông bí cảnh. Hắn sao có thể luyện thành nhiều môn thiên cương thần thông như thế...”
Vương Thiên Hành không tin.




