Lâm Bách Xuyên dùng tốc độ nhanh nhất lao thẳng về phía Đông thành môn, nhưng vừa xông ra chưa tới ngàn trượng, hắn bỗng nhíu mày, lập tức đổi hướng, phóng về phía Nam thành môn.
“Ta đã sớm nắm rõ địa hình Hồng Uyên cổ thành cùng khu vực xung quanh như lòng bàn tay. Bạch Khê sơn vốn không nằm ngoài Đông thành môn, mà ở phía nam Hồng Uyên cổ thành, cách chừng một trăm ba mươi lí. Kỳ khảo hạch này ngay từ đầu đã cố ý đánh lạc hướng người ta.
Hay nói đúng hơn, nhìn ra sơ hở, tự mình tìm được chân tướng, vốn cũng là một phần của khảo hạch…”
Lâm Bách Xuyên cười lạnh không thôi, nhưng trong lòng lại âm thầm kinh hãi. May mà hôm qua hắn nhất thời nổi hứng, tìm hiểu trước địa hình Hồng Uyên cổ thành, nếu không kỳ khảo hạch hôm nay chỉ sợ sẽ ngã đau một phen. Không biết là khảo quan nào ra đề, đúng là âm hiểm đến cực điểm, khiến người ta khó lòng đề phòng.




