Cưỡi độc giác mã, Lâm Bách Xuyên thẳng một mạch ra khỏi Thương Ngô quận thành, trực chỉ Hồng Uyên cổ thành. Toàn bộ gia sản của hắn đều cất trong không gian giới chỉ, đương nhiên cũng chẳng cần quay về thu dọn gì nữa.
Ra khỏi thành, Lâm Bách Xuyên xoay người nhìn lại Thương Ngô quận thành, trong lòng ít nhiều dâng lên vài phần cảm khái.
Lần rời đi này, đến bao giờ mới có thể quay lại, ngay cả hắn cũng không biết.
“Bách Xuyên...”




