Hắn cố ý dậm chân thật mạnh, nhưng chưởng quỹ vẫn rụt cổ sau quầy. Mãi đến khi Đổng Nhuệ gõ gõ lên mặt quầy, chưởng quỹ mới thò đầu ra, nheo mắt uể oải hỏi một câu: "Dùng bữa hay trọ điếm?"
"Trọ điếm." Hạ Linh Xuyên nói, "Bao nhiêu tiền một đêm?"
"Nửa lượng bạc."
Một khách quán bình thường thế này, nửa năm trước nhiều nhất cũng chỉ hai tiền bạc một đêm, không ngờ bây giờ lại tăng lên hơn gấp đôi. Hạ Linh Xuyên nhướng mày: "Có bao bữa sáng không?"




