Hạ Linh Xuyên nắn nắn cổ, chẳng mảy may để tâm. Tu vi của hắn tinh thâm, chỉ cần vận khởi chân lực, chút hàn khí này chẳng thấm tháp vào đâu. Ngược lại, Du Vinh Chi không xuất thân là võ giả, phải ngồi cứng đờ ở đây ắt sẽ run rẩy vì lạnh.
Nhưng Du Vinh Chi dường như cũng đã chuẩn bị trước, ông lấy từ trong ngực ra một cái lọ, đổ ra hai viên đan dược. Tự mình nuốt một viên, ông cầm viên còn lại hỏi Hạ Linh Xuyên: "Đây là ôi hỏa hoàn, uống vào có tác dụng giữ ấm cơ thể. Ngươi có muốn dùng một viên không?"
"Không cần, chút hàn khí này chẳng nhằm nhò gì với ta." Xem ra Dao vương thường xuyên bắt người tới đây chịu rét, đám đại thần như Du Vinh Chi riết rồi cũng rút ra được kinh nghiệm.
Hạ Linh Xuyên lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một cái bồ đoàn, dúi vào tay Du Vinh Chi:




