Hạ Linh Xuyên nhón một quả nho bỏ vào miệng: "Kể từ sau lễ mừng thọ của Quốc quân, ta rất ít khi ra ngoài, mỗi ngày chỉ đi lại giữa Dũng Tuyền sơn trang và U Hồ biệt uyển, những chốn quá ồn ào náo nhiệt lại càng không dám lui tới."
Mọi người nghe vậy, bất giác thu liễm nụ cười.
Đúng vậy, hắn đã đắc tội thê thảm với Giám quốc, đương nhiên phải hết sức chú ý đến sự an nguy của bản thân.
Vinh sủng và phong quang của Hạ Kiêu, tất thảy đều có cái giá của nó.




