Thế nhưng đại quân vừa mới qua sông, từ trạm dịch phía trước đã có mấy chục người tiến ra nghênh đón. Kẻ đi đầu tươi cười rạng rỡ, chính là Ôn Đạo Luân.
"Hạ tướng quân, biệt lai vô dạng chứ?"
Hạ Linh Xuyên nhảy xuống ngựa, nắm lấy cánh tay ông cười lớn: "Lại phiền Ôn tiên sinh ra khỏi thành năm dặm nghênh đón, ta thật vinh hạnh, vinh hạnh quá!"
Theo lý mà nói, Ôn Đạo Luân chỉ cần ở Ngọc Hành thành đợi là được. Kết quả đối phương lại đích thân dẫn theo quan viên ra nghênh đón tận năm dặm, đến trạm dịch chờ hắn trước.




