“Đào tương này là phong vật của Hư Hoàng thiên, cũng không tính là hiếm lạ gì. Ta tự nhận bình thường không đam mê phú quý hưởng lạc, duy chỉ có hương vị thời niên thiếu này là không nỡ buông bỏ.
Nghe nói tổ phụ từng đến Ngọc Thần gặp ngươi một lần. Sau này nếu ngươi có đến Hư Hoàng thiên, không ngại nán lại thêm vài ngày, nhân tiện thưởng thức địa lý nhân tình nơi đó.”
Trần Tượng Tiên nâng trản cười một tiếng, sảng khoái nói:
“Nay tục sự đã xong, những điều nên nói ta đều đã nói rõ. Trước mắt đã có hoa thơm trăng sáng, tuyệt đối không thể lãng phí quang âm thêm nữa, mời!”"Đại huynh, mời."




