Điền Hà thấy Trần Hằng xếp bằng trên vách đá, thân hình được làn khói mỏng lững lờ nâng đỡ, mờ mịt không rõ, khiến người ta khó lòng nhìn cho tỏ tường.
Một đạo thanh quang từ làn khói ấy tỏa ra, uốn lượn như rồng, tựa hồ xông thẳng lên tận trời cao, nâng lấy vầng trăng tròn trên mây đang lấp ló chưa lên hẳn, toát ra một khí tượng đường hoàng rộng lớn.
Điền Hà chỉ mới chăm chú nhìn đạo thanh quang ấy đôi chút, sau mấy hơi thở đã thấy hai mắt chua xót dữ dội, suýt nữa bật khóc.
Tuy trong thanh quang vẫn còn hai luồng khí giao hội, chìm nổi bất định, chốc chốc lại va chạm, cọ xát lẫn nhau, như muốn nhờ đó mà điều hòa thành thế lớn của trời đất, nhưng Điền Hà đã chẳng dám nhìn tiếp.




