Nghe Tiêu Huyền nói vậy, gương mặt thanh tú của Sở Nguyệt Vũ càng thêm đỏ ửng, hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào chui ngay xuống.
"Sư... sư phụ, cỗ oán khí này vô cùng âm tà, thuộc về chí âm chi vật. Nếu không có cách ngăn cản hoặc khu trừ, lựa chọn duy nhất chính là dung hòa. Nhưng đồ nhi vốn là tinh quái, thân thể cũng thuộc tính âm tà, căn bản không có cách nào tự mình dung hòa oán khí, cho... cho nên..."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Nguyệt Vũ tràn đầy vẻ thẹn thùng, không dám nhìn thẳng vào mắt Tiêu Huyền.
"Đây... đây chỉ là... một cách mà đồ nhi nghĩ ra, cụ thể có hiệu quả hay không còn cần phải xem xét lại... Không biết liệu có khả thi không!"




