Nghe Tiêu Huyền nói vậy, Thu Mộ Bạch chợt cảm thấy lạnh toát cả cõi lòng.
Nhìn sắc mặt âm trầm của Tiêu Huyền, Thu Mộ Bạch thấp thỏm không yên, chỉ sợ ngay khắc sau đối phương sẽ ra tay với mình.
Lúc này, ánh mắt Thu Hồng Diệp nhìn Tiêu Huyền cũng đã thu lại vẻ giận dữ ban nãy, trở nên vô cùng ôn hòa. Hiển nhiên nàng cũng sợ chọc giận hắn thì sẽ chuốc lấy thiệt thòi.
Bầu không khí tĩnh lặng này kéo dài hồi lâu. Ngay khi Thu Mộ Bạch sắp không nhịn được mà lên tiếng phá vỡ sự im lặng, Tiêu Huyền bỗng nhiên mở miệng: "Nghĩ đi nghĩ lại, trên người ngươi dường như chẳng có thứ gì đáng để Tiêu mỗ bận tâm. Vậy nên, có lẽ ngươi thật sự phải chết rồi!"




