Làm xong mọi việc, Tiêu Huyền cất kỹ thiên thư bí quyển, nhìn về phía Thanh Tước, khẽ mỉm cười: "Ta đã ghi chép lại truyền thừa Cửu Tự chân ngôn, giao dịch giữa chúng ta tới đây là kết thúc. Không biết Thanh Tước tiên đế còn việc gì khác không? Nếu không, chúng ta mau chóng ra ngoài thôi!"
Trên mặt Thanh Tước thoáng qua nét giận dữ, hận không thể lao thẳng tới xé xác tên khốn này thành từng mảnh. Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống, hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Nếu giao dịch đã thành, vậy thì thanh sơn bất cải, lục thủy trường lưu, mong rằng sau này khi đôi bên tái ngộ, sẽ không vì một lời không hợp mà vung tay đánh nhau!"
Tiêu Huyền nghe vậy cũng không tỏ thái độ gì, chỉ nhún vai nói: "Yên tâm đi, chỉ cần ngươi không trêu chọc ta, ta tuyệt đối sẽ không động đến ngươi."
"Hừ!"




