"Hấp tấp vậy sao?"
Sở Nguyệt Vũ bước ra từ một cánh rừng, đi tới nơi Diệp Phàm từng dừng chân trước đó, ánh mắt phức tạp nhìn về hướng bọn họ vừa rời đi.
"Thực ra cũng không hẳn là hấp tấp. Bất kể ở thế giới nào, không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Đám người Diệp Phàm và Chu Tiểu Tiểu đều biết rõ, dù thế nào đi nữa thì Cửu Tự chân ngôn cũng tuyệt đối không rơi vào tay kẻ khác, thế nên mới tự tin không chút sợ hãi. Còn những kẻ kia tuy biết bản thân rất có thể sẽ không được Cửu Tự chân ngôn thừa nhận, nhưng vẫn ôm tâm lý ăn may. Cho nên, sự hợp tác giữa bọn họ nhìn qua có vẻ vội vàng, song thực tế lại là chuyện nước chảy thành sông."
Nghe Sở Nguyệt Vũ thắc mắc, Tiêu Huyền khẽ lắc đầu, nói: "Tâm tư con người trên thế gian này rất phức tạp, có lúc lại rất đơn giản, vô cùng mâu thuẫn. Thế nhưng, chỉ có lợi ích mới đủ sức xui khiến bọn họ làm ra những chuyện vô lý. Điểm này, ngay cả người có thực lực mạnh nhất như Chu Tiểu Tiểu cũng không ngoại lệ."




