Nghe thấy giọng nói này, toàn thân Lục Du chấn động.
Hắn đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía phát ra tiếng nói, ánh mắt biến đổi kịch liệt.
Bởi vì hắn nhìn thấy hai người. Một là Cố Phán, người đáng lẽ đã tan thành tro bụi trong vụ nguyên anh tự bạo; người còn lại là một nam tử trẻ tuổi hắn chưa từng gặp mặt.
Nam tử này mặc thanh sam, vóc dáng cao ngất thon dài, ngũ quan tuấn tú phi phàm, hai má trắng trẻo như ngọc dương chi. Đôi mắt hắn sáng rực như tinh tú, nhưng thẳm sâu bên trong lại toát ra luồng khí tức băng hàn khiến người ta khiếp sợ, tựa hồ chỉ cần liếc nhìn một cái sẽ rơi thẳng xuống vực sâu muôn trượng.




