Lời này của Cơ Dĩ Hiên khiến tiếng bàn tán xung quanh càng lúc càng xôn xao, trên mặt không ít người lộ ra vẻ cợt nhả.
Nghe thấy tiếng xì xầm to nhỏ bốn phía, ba người Chúc Tuyên đưa mắt nhìn nhau, lửa giận trong lòng bùng lên ngùn ngụt.
Gương mặt kiều diễm của Chúc Tuyên lạnh như băng sương, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
“Thái tử điện hạ, hảo ý của ngài, Chúc Tuyên xin tâm lĩnh. Chỉ là Chúc Tuyên còn phải đợi phu quân trở về, không tiện tới quý phủ quấy rầy, mong Thái tử điện hạ lượng thứ!”




