Trong lòng Dao Quang lúc này như có vạn thớt ngựa hoang chạy rầm rập qua, chỉ hận không thể giẫm chết Tiêu Huyền.
"Bổn tôn không ngờ các hạ lại cương mãnh đến thế... Trọng tình trọng nghĩa, vì đệ tử mà không tiếc hao phí tinh huyết, thi triển ra chiêu thức khủng bố nhường này hòng đánh tan tinh không đồ..."
Dao Quang cay đắng nói, ngữ khí tràn ngập vẻ bất đắc dĩ và vô lực.
"Nếu ngươi sớm biết Tiêu mỗ có thực lực khủng bố như thế, liệu còn dám chọc giận Tiêu mỗ như trước nữa không?"




