“Khinh người quá đáng! Khinh người quá đáng!”
Sắc mặt Đại Tần hoàng đế xanh mét, trong mắt cuồn cuộn ngọn lửa giận dữ, quát lớn: “Kẻ sĩ có thể giết chứ không thể nhục! Long Viêm thượng quốc các ngươi khinh người quá đáng, ỷ vào thân phận mà dám hoành hành bá đạo ở quốc đô Đại Tần ta, sỉ nhục công chúa triều ta. Các ngươi thật sự cho rằng vương triều Đại Tần sợ Long Viêm thượng quốc sao?”
Lúc này, Đại Tần hoàng đế đã giận đến cực điểm, toàn thân toát ra một luồng lệ khí nồng đậm.
Giọng ông vừa dứt, một tiếng "rầm" chát chúa vang lên, tay vịn ngai vàng chớp mắt đã hóa thành vô số mảnh vụn bay lả tả.




