Tiêu Huyền cảm thấy đầu óc như bị một tảng đá lớn nện trúng, choáng váng kịch liệt. Cơn đau đớn ập tới tưởng chừng như muốn nổ tung, dường như có thứ gì đó đang chực chờ phá nát đầu hắn để lao ra ngoài.
Trong thức hải, một luồng thông tin khổng lồ cuồn cuộn dâng trào. Chỉ trong thoáng chốc, đầu Tiêu Huyền như căng phồng lên, suýt nữa thì nứt toác.
Thế nhưng, sau cơn đau đớn ngắn ngủi, một luồng hơi mát lạnh chợt ùa tới, xua tan hoàn toàn cảm giác xé rách dữ dội kia, giúp đầu óc hắn tỉnh táo hơn hẳn.
Cơn đau nhanh chóng biến mất không còn tăm tích, thay vào đó là sự sảng khoái tột cùng, tựa như có một dòng nước ấm tuôn trào từ sâu trong cơ thể.




