"Tuyệt đỉnh đại năng!"
Sau khi cảm nhận được khí tức kinh khủng tỏa ra từ trên người thánh hoàng tử, vẻ kinh hãi nơi đáy mắt Nhan Như Ngọc không tài nào che giấu nổi. Cùng lúc đó, một nỗi tuyệt vọng khó tả cũng từ tận đáy lòng lan tràn ra.
Lúc này nàng mới chỉ đạt tới tứ cực chi cảnh, cho dù thiên phú dị bẩm, chiến lực thực tế vượt xa tu vi, nhưng dù là vậy, nếu so với đại năng thực sự thì khoảng cách giữa hai bên vẫn xa như mười vạn tám ngàn dặm. Trước một tồn tại như vậy, hiển nhiên dù có làm cách nào nàng cũng tuyệt đối không thể chống lại.
"Tiểu nữ Nhan Như Ngọc, bái kiến tiền bối. Vừa rồi có điều mạo phạm, mong tiền bối thứ tội!"




