Búng ngón tay một cái đã mấy trăm năm trôi qua, Trần Thanh Nguyên vẫn ở lại Lí Hận Vực, đứng giữa tầng không, chưa từng rời đi lấy nửa bước.
Chuyện đại đế lâm thế đã sớm truyền khắp mọi ngóc ngách của đọa khư, tựa sóng dữ cuồn cuộn quét ngang chư thiên, dấy lên chấn động dữ dội. Cho đến nay, không những không có xu thế lắng xuống, mà trái lại còn ngày một mãnh liệt hơn.
Đỗ Cửu Âm mang theo đế kiếm, một đường quét ngang, khiến lợi ích của vô số cường giả bị tổn hại nặng nề. Bọn chúng trong lòng đầy oán hận, nhưng lại chẳng có gan phát tác, chỉ đành âm thầm cầu mong thiên phạt giáng thế, trấn giết vị đế quân đột ngột xuất hiện này, để bản thân có thể trở lại những ngày tháng phóng túng trước kia, không muốn chịu lấy dù chỉ nửa phần ràng buộc.
Trước mắt mà nói, mọi chuyện đều rất thuận lợi.




