Chuyến đi đến cực đạo thịnh yến đối với Trần Thanh Nguyên mà nói, chẳng khác nào phải trải qua một cuộc sinh ly tử biệt vĩnh hằng.
Cô tịch và thống khổ, dài đằng đẵng vô biên.
Về những chi tiết trong đó, Trần Thanh Nguyên chưa từng hé nửa lời với bất kỳ ai, kể cả An Hề Nhược hay Lâm Trường Sinh.
Lần ly biệt ấy, An Hề Nhược đã mỏi mòn chờ đợi hơn bảy ngàn năm, còn Trần Thanh Nguyên lại phải trải qua vô số kỷ nguyên dằng dặc.




