Dung Vũ lúc này chỉ có thể nói là đang thấy tệ đến mức không thể tệ hơn.
Hôm nay cậu ta tới Đại học Kinh Hoa làm thủ tục nhập học, thật ra vốn chẳng có ý định giữ quan hệ tốt với bạn cùng phòng.
Nhà cậu ta mở công ty, trong ngành IT cũng được xem là có chút tiếng tăm. Tuy không thể so với mấy ông lớn đứng đầu ngành, nhưng gia cảnh đó cũng đã là mức mà người bình thường không dám mơ tới.
Dung Vũ từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường giáo dục quý tộc khép kín, nên tận trong xương tủy đã coi thường đám bạn học bình thường này. Đến cả chuyện học ở Đại học Kinh Hoa cũng chỉ là vì không cãi nổi ông già nhà mình, bị ép phải tới.
Nếu không, với cái tôi của Dung Vũ, ít ra cũng phải là MIT hay Stanford mới xứng với thân phận ngầu đời của cậu ta chứ?
Nhưng Dung Vũ cũng không thấy hứng thú với mấy cô Tây tóc vàng, mặt bự, da dẻ thô ráp. Đã thế thì ở lại trong nước ăn chơi thêm mấy năm cũng vừa đẹp, chứ không thì chẳng phải phí mất cái số đầu thai vào nhà giàu hay sao?
Cô gái đi bên cạnh cậu ta tên là Tạ Sương, là thành viên của nhóm nhạc nữ thần tượng Love Trigger, không quá nổi. Dung Vũ mới quen cô chưa lâu, đang có ý theo đuổi nên tỏ ra rất nhiệt tình.
Nhóm nhạc nữ thần tượng kiêng nhất là dính tin đồn tình ái, nên Tạ Sương ra ngoài đi dạo phố cũng phải ăn diện rất kỹ. Cô không chỉ đổi hẳn phong cách quần áo mà còn đội mũ, đeo kính râm, trông cứ như đang đi gặp đầu mối bí mật vậy.
Mà trong nhóm chị em của Tạ Sương lúc này lại đang rộ lên phong trào yêu con trai các ông chủ doanh nghiệp.
Dù sao thì làm idol đâu có dễ. Mỗi năm có biết bao cô gái tốt nghiệp từ các trường nghệ thuật lao vào giới này, nhưng cuối cùng người thật sự đổi đời được thì lại ít đến đáng thương.
Đã vậy thì thà câu được một anh nhà giàu còn hơn, tiện thể còn có thể mượn cái mác thành viên nhóm nữ thần tượng để nâng giá bản thân.
Ban đầu Tạ Sương cũng bị ảnh hưởng bởi trào lưu đó nên mới thuận nước đẩy thuyền, lần đầu thử tiếp xúc với đám Phú nhị đại trong giới. Trước sự theo đuổi của Dung Vũ, cô thậm chí còn chẳng cần tốn nhiều công sức, đã câu được cậu ấm nhà họ Dung này.
Dung Vũ trẻ người non dạ, mắt để trên trời, cảm thấy tán gái chẳng qua chỉ là bỏ chút tiền. Thời buổi này, tiền ném ra rồi thì còn chuyện gì không giải quyết được nữa?
Thế là cậu ta cũng chẳng ngại phô ra vẻ hào sảng vung tiền như nước trước mặt Tạ Sương, cứ như con công đực đang xòe bộ đuôi sặc sỡ của mình.
Bình thường mỗi lần cậu ta cua gái, chỉ cần lái siêu xe sang đi đón, chở đi lượn một vòng, vào cửa hàng đồ hiệu mua mua mua, rồi lại dẫn tới mấy chỗ kiểu Michelin hay Black Pearl để ăn ăn ăn. Lặp lại hai lần như thế, dù cô gái có chậm hiểu đến đâu cũng phải biết thực lực của cậu ta. Kéo co thêm vài bận là có thể tăng thiện cảm của đối phương lên đầy.
Nhưng Tạ Sương này đúng là đầu óc có vấn đề thật. Nhà hàng cao cấp mấy nghìn một người không chịu đi, cứ nhất quyết chạy tới Đại học Kinh Hoa dạo một vòng, bảo là muốn cảm nhận bầu không khí của trường top trong nước. Đi dạo xong còn đòi sang quán lẩu đồng bên cạnh ăn thịt dê nhúng nước trong.
Khổ cho Dung đại thiếu, bình thường cậu ta chưa từng bước chân vào nhà hàng nào mà mức chi tiêu đầu người dưới bốn chữ số. Nhìn cái mặt tiền tồi tàn này, cậu ta cau mày hết lần này đến lần khác, nghiến răng gọi phần đôi đắt nhất, trong lòng chỉ thấy tụt giá.
Cậu ta còn lo nhất là bị đám bạn ăn chơi bắt gặp thì mất mặt chết. Ai ngờ không gặp đám bạn rượu thịt, lại đụng ngay bạn cùng phòng đại học.
“Tổng cộng 412 tệ.” Ông chủ nói với Dung Vũ.
Mặt Dung Vũ lập tức căng cứng. Đường đường là Dung đại công tử mà đi ăn lại tiết kiệm đến mức này, chuyện mà truyền ra ngoài thì sau này cậu ta còn mặt mũi nào lăn lộn trong cái vòng đó nữa?
Trớ trêu là bây giờ thanh toán điện tử quá phổ biến, trên người cậu ta lại chẳng mang theo một đồng tiền mặt nào. Cái kiểu trong phim mở ví, rút ra một xấp tiền đỏ, quăng xuống rồi buông một câu “khỏi thối” đầy ngầu, đúng là không thể tái hiện nổi.Chẳng lẽ lại nói với ông chủ: “Hôm nay tôi vui, ông sửa lại số tiền đi, tôi quét thêm cho ông” à? Làm thế thì cố tình quá, lại còn ngốc.
Dung Vũ nhìn cái ví trống không của mình, trong lòng vừa bực vừa tủi: Cũng tại hai ông chủ họ Mã kia, hại ông đây muốn hiển thánh trước mặt người khác cũng chẳng ra làm sao.
“Để em trả nhé?” Tạ Sương thấy Dung Vũ chần chừ, dù không biết lý do, nhưng hai người cứ đứng khựng ở đó thì cũng hơi ngượng, nên cô chủ động lên tiếng.
“Anh không có ý đó...” Dung Vũ hối hận muốn chết. Lúc ra ngoài đáng lẽ cậu ta phải mang theo thẻ đen Centurion, rồi tiện tay vỗ cả chìa khóa xe Ferrari lên mặt bàn, như thế mới gọi là đầy khí chất.
Cậu ta chỉ đành cắn răng quét mã. Kết quả một màn này lại khiến cậu ta trông như đến tiền trả bữa ăn cũng lề mề, nhỏ nhen.
Tạ Sương thì không hề nhận ra màn kịch nội tâm của Dung Vũ. Cô cảm thấy ánh mắt của mấy cậu con trai bàn đối diện thi thoảng liếc sang, nhưng đã quen với kiểu bị chú ý này từ lâu nên cũng chẳng bận tâm.
Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt cô vô tình lướt qua, rồi dừng lại trên người Lạc Bắc.
Dung Vũ hoàn toàn không biết người mình đang theo đuổi lại là một Nhan Khống giấu cực kỹ.
Tạ Sương quyết định theo con đường idol, ít nhiều cũng vì muốn thực hiện giấc mơ từng hâm mộ thần tượng khi còn nhỏ. Mà Lạc Bắc lại vừa khéo có một gương mặt sắc nét, ngũ quan rõ ràng, góc cạnh. Thêm đôi mắt sâu hơn người thường, dáng người gầy và tư thế đứng lúc nào cũng thẳng tắp, khiến hắn chỉ cần đứng yên một chỗ thôi cũng đã có khí chất rất khó ngó lơ.
Với Tạ Sương, kiểu đẹp lạnh này lại có sức hút riêng, hoàn toàn khác với những kiểu cô thường thấy trong giới giải trí như âm mềm, thanh mát, tươi sáng hay kiểu mỹ nam hoa.
Cô đặc biệt chú ý đến đôi mắt của Lạc Bắc, cảm thấy trong vùng xoáy tối sâu ấy dường như cất giấu thứ gì đó khiến cô muốn tìm hiểu.
Rõ ràng cô đang đeo kính râm, vậy mà Lạc Bắc vẫn như nhận ra ánh mắt của cô, khẽ nghiêng đầu nhìn sang.
Tạ Sương cảm thấy hình như Lạc Bắc hơi nhếch môi rất khẽ, rồi lập tức dời mắt đi.
Nụ cười nhạt gần như không thể nhận ra ấy lại khiến lòng cô khẽ rung lên, rồi chẳng hiểu sao trong ngực bỗng dâng lên một chút nóng ran.
Cô không nhịn được nghĩ, chàng trai trông lạnh lùng này khi nhìn thấy cô, liệu có thoáng rung động trong một giây nào đó không?
Điều cô không biết là, Lạc Bắc chỉ nhìn chiếc kính râm của cô, rồi chợt nhớ tới một cô gái ở nơi xa ngàn dặm.
Thật ra Lạc Bắc không có cảm giác gì đặc biệt với nhan sắc của Tạ Sương. Có một nữ huynh đệ như Bạch Chỉ bên cạnh, lại còn quen Kỷ Nhược Hi - con tiểu hồ ly phiền phức kia, hai cô gái ấy quá nổi bật, vô hình trung đã kéo ngưỡng thẩm mỹ của hắn lên khá cao.
“Đi thôi.” Dung Vũ trả tiền xong thì gọi Tạ Sương đứng dậy, bảo cô đi, hoàn toàn không biết ánh mắt cô bạn đi cùng mình đã lần thứ năm lướt qua mặt bạn cùng phòng của hắn.
Thế là hai nhóm người cứ vậy tách ra.
Trên đường về trường, Tiêu Nhai nhớ lại cái mặt lạnh tanh của Dung Vũ, cảm thấy sự nhiệt tình của mình đúng là dán vào mông lạnh, không khỏi lắc đầu thở dài.
“Quen dần là được.” Yến Sơ ngậm tăm, giọng lười biếng, “Đại học khác cấp ba lắm, lòng người tản ra nhanh lắm. Lên đại học rồi, ai cũng có đường riêng của mình. Đừng tưởng cậu thật lòng thật dạ thì người ta sẽ đồng tâm đồng đức với cậu.”
Tiêu Nhai khựng lại một chút, hơi bất ngờ.
Cái cảm giác phấn khích vì thi đỗ Hoa Đại của cậu ta vẫn chưa qua, đúng lúc đang tràn đầy nhiệt huyết. Cậu ta tự thấy mình là trưởng phòng, có trách nhiệm giữ quan hệ trong ký túc xá cho tốt. Với lại từ bé đến lớn cậu ta chưa từng làm cán bộ lớp, còn đang muốn nhân dịp vào đại học để thử sức một phen. Ai ngờ lại xuất sư bất lợi, đến một bữa tụ tập ăn cơm của phòng mình còn không gom đủ người, thì nói gì đến chuyện thu phục lòng người?Lời của Yến Sơ đúng là nói trúng tâm sự của cậu ta.
“Quan hệ bạn bè ấy mà, hợp thì chơi tiếp, không hợp cũng không phải lỗi của cậu.” Yến Sơ nói, “Đừng quá coi mình là quan trọng, nhưng cũng đừng coi thường bản thân. Cậu không thể ép được tất cả mọi người, làm tốt việc của mình là đủ rồi.”
Mấy lời này nghe khá có khí thế, nói xong làm Tiêu Nhai đứng hình luôn.
“Nhưng...” Tiêu Nhai do dự một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói, “Đội trưởng Yến, anh là Chủ tịch Hội sinh viên của viện mình, còn được bầu bằng số phiếu rất cao, giờ nói thế có hơi Versailles không...”
“Nếu tôi nói cái chức Chủ tịch này là bị Cản áp thượng giá, cậu tin không?” Yến Sơ kéo khóe miệng, nói.
“Đệt, không tin!”
Đúng lúc đó, điện thoại Yến Sơ reo lên.
Gã lập tức đổi sang giọng nghiêm túc: “Alo, cô Cố ạ. Em đang ở trường... Bài phát biểu ngày mai ạ? Nhớ chứ, nhớ chứ! Lát nữa em gửi cô xem trước. Em viết thật rồi mà... thật hơn cả ngọc trai!”
“Bài phát biểu gì thế?” Thấy gã cúp máy, Tiêu Nhai lập tức nổi tính hóng hớt.
“Thì lễ khai giảng của mấy cậu, chẳng phải có phần Đại diện sinh viên khóa trên phát biểu à.” Yến Sơ đầy mặt bất đắc dĩ, “Người được chọn ban đầu là Mộ Dung học muội bên Thanh Điển Thư viện. Mấy hôm trước nghe nói cô ấy bị ốm, xin nghỉ dài ngày nên không tới được. Thế là Lãnh đạo trường kéo thẳng tôi ra lấp chỗ trống, cũng không tự nhìn lại xem Lão Yến này có phải kiểu người văn hay chữ tốt, biết viết bài hay ho gì đâu.”
“Oa, Đại diện sinh viên khóa trên... đỉnh thật đấy!” Tiêu Nhai thật lòng cảm thán, “Thế Đại diện tân sinh viên là ai, Yến chủ tịch biết không?”
Yến Sơ gãi gãi lông mày, ngẫm nghĩ: “Trước đó tôi nghe nói là người của viện mình, nhưng hình như bận gì đó nên mới chuyển sang Khoa Vật lý, Học viện Khoa học. Tên thì quên mất rồi...”



