Lạc Bắc không biết nên nói gì, chỉ đành nhẹ nhàng ôm lấy Bạch Chỉ: "A Chỉ, thật ra em không cần phải nghĩ như vậy đâu..."
Lạc Bắc có thể cảm nhận được hơi thở của cô gái trong lòng mỗi khi cất lời, cảm nhận được đầu ngón tay cô khẽ run rẩy sau lưng mình, và cả nhịp tim đang đập rộn ràng vì đối phương.
Rõ ràng vóc dáng Bạch Chỉ nhỏ nhắn, nhẹ bẫng như thế, nép trong ngực hắn tựa một chiếc lá mỏng manh. Nhưng hắn biết, đằng sau chiếc lá ấy là một đoạn tình cảm sâu đậm đã bén rễ đâm chồi từ thuở cả hai còn thơ bé.
"A Bắc, anh nghe em nói này." Bạch Chỉ khẽ ngắt lời hắn, nụ cười nhẹ nhõm tựa gió xuân: "Nếu anh cần cô ấy, em không muốn anh vì e ngại em mà đẩy người ta ra xa, để rồi sau này khi nhìn lại... anh sẽ cảm thấy vô cùng nuối tiếc."




