Một giấc đến sáng. Lạc Bắc mở mắt, thấy ánh ban mai xuyên qua cửa kính sát đất hắt vào phòng. Ngẩn ra một lát, hắn chợt nhớ lại chuyện tối qua.
Lạc Bắc theo bản năng quay đầu nhìn. Bên cạnh vọng đến tiếng thở khe khẽ, Diệp Lương vẫn đang ngủ, quay lưng về phía hắn, mái tóc dài xõa trên gối, để lộ một khúc cổ trắng ngần. Chăn đắp tới vai, khẽ phập phồng theo nhịp thở của cô.
Hắn ngẩn ngơ ngắm gương mặt ngủ yên bình của cô một hồi, rồi thấy không ổn, vội dời mắt đi.
Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng sáng màn hình, một tin nhắn [Đặc biệt quan tâm] mới. Lạc Bắc nhìn cái ảnh đại diện kia, lại lén liếc gương mặt đang ngủ của Diệp Lương. Lặng đi một lúc, hắn ngồi dậy, động tác thật nhẹ, sợ làm phiền giấc ngủ của cô.




