Lúc này, cô Diệp Đan Phong và cô phụ nghe tiếng trò chuyện ngoài phòng khách cũng từ phòng dành cho khách bước ra.
Lạc Bắc lại chào hỏi họ vài câu. Cô phụ là một người đàn ông trung niên ôn hòa, đeo kính, lúc nào cũng cười cười và ít nói. Ông chỉ gật đầu đáp lại chứ không nói gì nhiều.
Diệp Đan Phong ngồi xuống ghế sô pha, ánh mắt lướt qua người Lạc Bắc một lượt, chẳng nói gì. Còn trong lòng bà đang nghĩ gì thì chỉ có bản thân bà biết.
"Cơm xong rồi, mọi người vào bàn thôi!" Bảo mẫu từ phòng ăn bước ra mời.




