Sau khi đưa Bạch Chỉ đến trường, Lạc Bắc bảo tài xế chở mình về tòa nhà Tô Sáng.
Cảnh phố xá bên ngoài vùn vụt lướt qua, Lạc Bắc ngồi một mình ở băng ghế sau, trong lòng miên man suy nghĩ.
Sau đêm tuyết rơi ấy, mối quan hệ giữa hắn và Bạch Chỉ coi như đã ngã ngũ.
Cảm giác bình yên khi mười ngón tay đan chặt, sự tĩnh lặng khi ngắm cô ngủ say trong vòng tay, tất cả khiến Lạc Bắc cảm nhận sâu sắc sự thỏa mãn khi được một người cần đến mình.




