"Đúng là lão hồ ly."
Trần Tân Thụ vừa rời đi, Lạc Bắc liền cảm nhận được một làn gió thơm ấm áp phả qua tai. Diệp Lương ghé sát vào tai hắn, khẽ thì thầm mỉa mai:
"Bây giờ, Tổng đội trưởng Lạc chính là niềm hy vọng của cả Học viện Thông tin các cậu, ông ta đương nhiên phải o bế cậu rồi."
Hắn điềm nhiên mỉm cười, trong lòng cũng sáng tỏ như gương.




