Tạ Sương cầm điện thoại lên nghe, nhưng như ma xui quỷ khiến, cô lại bật loa ngoài. Có lẽ trong tiềm thức, cô vẫn đang sợ, vẫn mong hắn cũng nghe thấy, rồi nói cho cô biết nên làm gì.
“Alo?” Giọng Tạ Sương hơi run.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây. Sau đó, một tiếng cười khẩy lạnh ngắt vang lên, đã được xử lý qua thiết bị đổi giọng:
“Tạ Sương, nghe nói dạo này cô sống thê thảm lắm nhỉ. Cảm giác bị cả mạng chửi bới thế nào? Sướng chứ?”




